Một gian nhà trống vắng, chỉ còn lại hai bóng người vào ra. Đàn con thơ ngày nào đã lớn, chúng đã cất cánh bay theo cuộc đời.Đợi chờ gì khi chúng là niềm hy vọng, niềm tự hào của cả một gian nhà. Ta sống là để đền đáp niềm tự hào ấy. Ta sống là để báo công sinh thành, dưỡng dục của mẹ cha. Để không còn nữa cảnh hai người đơn độc trong căn nhà nhỏ. Ta Sẽ Trở Về !
Điện Biên _ Niềm Kiêu Hãnh Thế Gian.

Thứ Tư, 8 tháng 10, 2014

Về những điều bình thường đã trở thành bất thường


Tôi nhớ có lần đọc ở đâu đó rằng, cách sống của một người là quyền của cá nhân người đó, và mỗi người phải tự chịu trách nhiệm về cách sống của chính mình. Nhưng cách sống của nhiều người, lại trở thành cách sống của cả một dân tộc. Nếu theo chiều hướng xấu đi, ai sẽ chịu trách nhiệm về điều này. 
Chúng ta vẫn thường nói rằng, những đức tính truyền thống của người Việt Nam là cần cù, chịu khó, chăm chỉ hay cả những cụm từ như Người Việt thông minh, Người Việt sáng tạo... Nhưng thực sự thì thế nào. 
Trong Triết học Mác có phần nói về cặp phạm trù cái chung và cái riêng. Tức là có những thứ chỉ tồn tại ở một bộ phận nhỏ nào đó, chưa thành phổ biến, chưa thành cái "chung" thì qua sự vận động của xã hội, nó dần sẽ biến thành cái phổ biến, nó không còn là đơn nhất nữa. 
Chẳng phải nói đâu xa, như những đức tính kể trên của Người Việt chúng ta. Quả là có rất nhiều người đã nói đến thói hư tật xấu của người Việt, và ở đây cũng chẳng nhắc lại nhiều. Tôi tin chắc rằng, người Việt chúng ta chắc chắn là có những đức tính kể trên, song đẩy nó lên tầm như hai chữ "truyền thống" thì tôi e rằng là không ổn. Nó chỉ có trong tâm trí và hành động của số ít người, và chúng ta không thể quy nó lên thành cái chung cho cả dân tộc được, mà nếu làm thế, thì trước hết nó phải tồn tại trong thực tế cái đã. Mà trong thực tế xã hội Việt Nam hiện nay, chúng ta thấy gì khi nhìn vào đó? 
Một đất nước có số dân hơn 93 triệu người, mà không thể sản xuất được chiếc ốc ví, chiếc sạc điện thoại... theo đúng tiêu chuẩn. 
Một đất nước có thể làm giá" được cho cái nhà vệ sinh rất bình thường của trường tiểu học lên tới giá 600 triệu đồng. 
Một đất nước với tỷ lệ phá thai cao ngất ngưởng.
Một đất nước mà ở đó, sự vô cảm trở thành chuyện rất đỗi bình thường. 
Một đất nước tham nhũng có mặt ở mọi nơi, và là chuyện diễn ra ở mọi lĩnh vực. 
vân vân và vân vân.
Nếu muốn biết những điều này, cứ đọc trên báo chí thường ngày thì sẽ thấy. 
Có một câu chuyện thế này, khi người Nhật họ hỗ trợ dự án trồng rừng cho Việt Nam, họ cử người sang. Những kỹ sư người Nhật họ không ở những khách sạn hay nhà nghỉ, họ ở trong nhà người dân, và hàng ngày ra làm việc như một người nông dân thực sự. Đó là điểm khác biệt, dù nhỏ nhưng rất đáng để suy nghĩ. Chúng ta nói người dân Việt Nam sáng tạo, chăm chỉ cần cù, nhưng chỉ là sáng tạo vặt, cần cù mà không có phương pháp, không có công nghệ áp dụng vào. Minh chứng rõ ràng, là nông dân Việt Nam vẫn nghèo, rất nghèo! 
Một đặc điểm nữa, đó là người Việt chúng ta đang tự hài lòng với cuộc sống của chính mình, đó là gì? Nếu ngày xưa, chúng ta chưa có xe máy để đi, chưa có ti vi để xem, không thể mua sắm nhưng tiện nghi như ngày nay... Cuộc sống đã khá hơn xưa, và người ta mặc định rằng, sống như vậy là đã tốt rồi. Nhưng đó là tâm lý của phần đông. Vẫn có một sốt ít người có nhận thức khác, nhưng tiếng nói của họ chưa được số đông người dân hiểu được. 
Phải nói thằng rằng, rất nhiều công chức nhà nước hiểu sự phát triển của xã hội Việt Nam hiện nay như thế nào. Nhưng có ai dám nói thằng ra, vì nếu thế, miếng cơm của họ sẽ mất. Cái giá của "sự sống" đầu hề rẻ. 

Thu sang

Thu nay thôi đã sang rồi
Em đi để lại một đời heo may
Đường xưa có lá rơi đầy
Nửa chào mùa hạ, nửa chờ thu sang...

Lotus Pond

Thứ Năm, 4 tháng 9, 2014

cho một lần nữa xa nhau

nỗi buồn này là vô tận
giữa những ngưỡng cửa của cuộc đời
giữa danh vọng, vô vàn điều ngang trái
đi giữa làn đạn của đau thương
ta mất nhau giữa vô cùng
là điều không hề muốn

dù rằng ta sinh ra không để cho nhau
nhưng không thể mất nhau quá êm đềm
giữa bộn bề rắc rối
để phải rời xa
ngày mất em, là lần đầu anh phải lau khô giọt nước mắt
trước nỗi bất lực của yêu thương

anh tự cho mình lang thang từng góc phố
đếm lại những ánh đèn đường
xem thời gian có còn ngừng lại

vớt vát nỗi vấn vương...

Xuân Kiên. t9-2014  

Là chính mình… “Nếu đó là tội lỗi”

Book Hunter: Hôm nay ngày 29/8/2014, kỷ niệm ngày giỗ của Lưu Quang Vũ cùng vợ là nhà thơXuân Quỳnh (29/8/1988), xin được đưa ra vài dòng cảm nghĩ sau khi đọc bài thơ “Nếu đó là tội lỗi” của ông.

Một con người không phải chỉ là một cái tên trong hộ khẩu
Một con tốt trong bàn cờ
Một viên gạch một cái đinh
Để treo biển hàng và đặt ghế
Từ bao giờ ta đã lạc mất hồn chỉ còn danh. Tâm cũng mất đành làm tiểu tốt. Đã biết hòn đá chất thành núi, còn ta kê cho cái ngồi kệch cỡm. Tiện tay người ta tròng lên cổ,… nhỏ bé như cách xa mịt mùng. Xa mãi ra khỏi chất người!
Con người chưa được làm người
Bao lệnh cấm đang đè lên thế giới
Cấm yêu thương cấm khát vọng cấm tự do
Bao con chim bị nhốt ở trong tù
Bao giải băng đen che kín mắt
Người ta chẳng thể sống nếu đói khát, sẽ chẳng tồn tại nếu ngừng mơ. Phía ngoài kia, xa khỏi mép giày độc đoán là tình yêu hay tự do? Chất người đâu nằm dưới ngột ngạt và đè nén. Nó là sự vô hạn của gió, là những giấc mơ bay của những con chim trong lồng. Biết bao người chưa một lần mơ bay.
Khi bè bạn gặp nhau có người theo dõi
Thầm thì không dám nói to
Khi những bài thơ anh viết ra
Chỉ một mình anh đọc
 Biết bao câu chuyện thập thò trên đầu lưỡi. Biết bao rung động chưa một lần được cộng hưởng.
Chúng đến sau những bức vách, chúng đi trong màn đêm, chúng biến giấc mơ của ta thành nỗi sợ.
Nhưng trước khi có chữ viết
Đã có thơ ca
Như tình yêu thơ đã sinh ra
Không phải vì tiền nhuận bút
Không sợ ngục tù bạo lực
Dù khổ sở dù phiền hà
Thơ không bao giờ câm lặng
Như nhịp đập của trái tim trung thực
Là nhân chứng của anh
Là ngọn lửa trắng trong
Trên lịch sử tối tăm trên tro bụi
Nhưng trước cả khi con người áp đặt lên vẻ đẹp tâm hồn những cái khuôn ký tự thì sự nảy nở ấy đã diễn ra khắp mặt đất. Cũng như niềm đam mê bày tỏ vẻ đẹp ấy không bao giờ là sự đánh đổi, lại càng không mảnh may run rẩy trước cái giới hạn của vật chất và sự man rợ. Dẫu có phải gồng mình và nín nhịn, thì cái đẹp trong những con chữ không bao h tĩnh tại. Nó là hiện thực, là những gì xuất phát từ nơi tình yêu bắt đầu, nó hiển hiện theo dòng chảy của cuộc sống. Nó là bản thể của cá nhân ấy, cháy lên toả ra sự tinh khiết, thuần tuý. Nó bùng cháy trên sự tàn lụi, chiếu sáng trong khoảng không gian và thời gian.
“Và nhân thế sẽ còn yêu ta mãi
Bởi giữa thuở bạo tàn ta đã ca ngợi tự do”
Ca ngợi tình yêu giữa thế giới hằn thù
Trước đau khổ của nhân dân thơ đã không gian dối
Nếu đó là tội lỗi
Anh hãy nhận về mình, như trách nhiệm, như niềm vui
Và sống chết cùng người, đất nước mến thương ơi.
Và tình yêu nhân gian sẽ mãi dành cho ta, trong những ngày ấy ta đã vinh danh sự giải phóng, vinh danh ánh sáng của niềm hạnh phúc, sự tốt đẹp giữa sưj hỗn độn và chối bỏ. Trước nỗi quằn quại, gian lao của thế gian nổi lên sự trần trụi ko giả tạo trong những vần điệu.
Nếu ngay cả vẻ đẹp ấy là sai trái, tôi xin đón lấy hình phạt về mình, đảm bảo rằng nó sẽ sống mãi, cũng như niềm hạnh phúc nhỏ nhoi trong cuộc đời mình. Hỡi đồng bào ơi, tôi đang kể về các bạn đấy!
 Sơn A



Nguồn: http://bookhunterclub.com/luu-quang-vu/
Xuân Kiên sưu tầm! 

Thứ Tư, 20 tháng 8, 2014

Niềm tin, sáng tạo, ý tưởng và những bản kế hoạch

Tôi đang làm đề tài khoa học cùng với mọi người trong khoa, một đề tài khoa học theo kế hoạch, những câu hỏi trắc nghiệm về môn TTHCM. Nó ko đến nỗi quá cũ, những chẳng có gì là mới mẻ cả. Nói đến khoa học, người ta nói đến sự sáng tạo, các ý tưởng và những nỗ lực thực hiện các ý tưởng ấy. Nhưng đây thì không, chỉ là làm theo kế hoạch, chỉ là làm cho đầy đủ... nó chẳng mang đến cái gì ngoài sự nhàm chán và bất lực. Bất lực trước sự phát triển của vô vàn cái xấu quanh ta, sự kém cỏi của một đất nước luôn vỗ ngực tự hào về những quá khứ xa xưa.