Một gian nhà trống vắng, chỉ còn lại hai bóng người vào ra. Đàn con thơ ngày nào đã lớn, chúng đã cất cánh bay theo cuộc đời.Đợi chờ gì khi chúng là niềm hy vọng, niềm tự hào của cả một gian nhà. Ta sống là để đền đáp niềm tự hào ấy. Ta sống là để báo công sinh thành, dưỡng dục của mẹ cha. Để không còn nữa cảnh hai người đơn độc trong căn nhà nhỏ. Ta Sẽ Trở Về !
Điện Biên _ Niềm Kiêu Hãnh Thế Gian.

Thứ Năm, 25 tháng 4, 2013

bản demo mùa hạ




Hạ lại tìm về bồi hồi nỗi nhớ
Ký ức hiện về sân trường bé nhỏ
Buổi hò hẹn, chỉ biết lặng im
Chẳng nắm tay, lặng nhìn âu yếm 
Người e lệ, kẻ ấp úng nói yêu
Rồi ta yêu nhau từ độ ấy
Mối tình đầu đã thấm niềm vui
Ánh mắt, khóe môi ấm nụ cười.
Nhưng thời gian trôi qua nhiều cách trở
Bước vào đời chẳng dễ ở bên nhau
Mối tình đầu chẳng thể níu tim đau

Ta chia tay nhưng không hề rơi lệ
Bởi hạnh phúc là còn được nhìn nhau
Vẫn hạnh phúc cho dù không kề cận
Với riêng anh, anh chỉ buồn một nỗi
Hạnh phúc của em, anh không phải
Người dựng xây cho em tổ ấm gia đình
Sẽ không ai biết chuyện đôi mình
Kể cả em, rồi cũng sẽ quên hết,
Để nỗi nhớ mình anh day dứt
Thế là đủ rồi, cho tất cả phải không?

Thứ Tư, 20 tháng 3, 2013

Hoa và quả


 

Cây cho hoa, và hoa đã đẹp

Cây cho quả, quả đẹp như hoa?

 

Cây cho hoa, chắc gì có quả

Như đời người, một lần nở hoa

Nhưng chắc gì hoa sẽ kết quả,

Được hay không do lúc còn hoa.

 

Và một người, rồi sẽ lớn tuổi

Nhưng thành công về già chắc gì

Thành hay bại là do ý chí

Và hành động lúc tuổi còn hoa.

 

Thứ Năm, 8 tháng 11, 2012

Về chuyện VN số 1 về Cafe...

Lâu lắm mới viết bài cho blog này đươc. Có nhiều lý do để mình làm điều đó. Lập một blog khác, để không ai biết mình. Mọi thứ vẫn im lặng. Có thể chứ!!!  Hơn nữa mình về nhà rồi, tận Điện Biên xa xôi. Chỉ có núi rừng heo hút. Sương mù giăng kín mỗi sáng thức dậy. Nhưng yên bình, và thanh thoát hơn. 
Cà phê, nhà mình trồng cà phê cho nên hơi bận bịu chút. Nhưng mình vẫn cố gắng lên mạng đều đều mỗi tối để check tin tức. Từ hôm được tin cà phê Việt Nam xuất khẩu số 1 thế giới. Mình buồn chán và thất vọng vô cùng. Và  mất dần niềm tin vào lãnh đạo Đảng và Nhà nước. Vì sao ư! bài học lúa gạo còn đó, số 1 nhưng giá cà phê mua trong dân (tức nhà mình bán ra đó) giảm tệ hại, mọi năm bình bình từ 40-50. Thế mà năm nay không vượt nổi 35 ngàn/ 1kg cà phê trấu khô. 
Thất Vọng. 

Thứ Bảy, 29 tháng 9, 2012

Xem tivi...

Đang xem "Chúng tôi là chiến sĩ" trên vtv3, nghe bài phiên chợ ngày xuân. Chợt nhớ ngày xưa, hồi năm đầu lớp mình tập văn nghệ, Thuận Chíp hát mới hay làm sao, hơn cái cậu bộ đội hát trên tivi nhiều. Phải chăng lên tivi toàn đồ đểu??? 

Hoặc giả dối, hoặc nói quá lên. Bật tivi giờ chả có gì đãng xem, ngày xưa còn có bóng đá, còn bây giờ - nhà mh không có Truyền hình cáp - nên chả có gì đáng xem , trừ vài bộ phim của bọn tàu khựa... 

Thứ Tư, 26 tháng 9, 2012

Vâng. Lại là công việc....


hành trình xin việc quả thật là không hề đơn giản. lang thang qua những chỗ nộp hồ sơ, chỉ duy một gợi ý khả quan nhất là lên huyện mới cách nhà mình 120km.
còn những chỗ khác thì rất khó khăn, cơ chế, chế độ, sự sách nhiễu quả là nhiều điều để nói.
một là 5c, hai là money, mà hai loại này đều rất liên quan đến nhau.
cũng do đi lang thang nhà các quan mới biết, nhà các quan rất chi là sang trọng, cho dù họ chỉ là những "công chức" đơn thuần, với mức lương "không bao giờ" có thể đủ để họ sắm như vậy được, chỉ có thể là quà tặng.