Điện Biên _ Niềm Kiêu Hãnh Thế Gian.
Thứ Hai, 13 tháng 8, 2012
lấy bằng tốt nghiệp...
Chủ Nhật, 8 tháng 7, 2012
những ngày tôi sống xa Hà Nội
xa tháng ngày sinh viên còn trọ học
xa những con đường lưng người nhễ nhại
chụp cảnh tắc đường cũng thành thú chơi.
những ngày tôi sống xa Hà Nội
xa cả những buổi cà phê Cuối Ngõ
quán bia Văn, lạnh cả những chiều mưa
trà đá vỉa hè, dẫu bụng chẳng được no.
những ngày tôi sống xa Hà Nội
xa chiều nào, hồ Gươm gương cờ đỏ
rạo rực lòng cùng dòng người hô vang,
mà cờ ấy, cũng chỉ một sao vàng...
những ngày tôi sống xa Hà Nội
những ngày bình dị với quê hương
cuốc vườn, chăm ao và thưởng thức
ánh trăng tròn, cảnh hiếm gặp khi xưa....
Thứ Ba, 3 tháng 7, 2012
Cây trong vườn: Cây Xoài
nhà mình có 1 cây xoài,quả ăn ngọt phết. mỗi tội ít quả thôi
Chi Xoài (danh pháp khoa học: Mangifera) thuộc họ Đào lộn hột (Anacadiaceae)còn có tên gọi là quả sài, là những loài cây ăn quả vùng nhiệt đới.
Người ta không biết chính xác nguồn gốc của xoài, nhưng nhiều người tin là chúng có nguồn gốc ở Nam và Đông Nam Á, bao gồm miền đông Ấn Độ, Myanma, Bangladesh theo các mẫu hóa thạch được tìm thấy ở khu vực này có niên đại khoảng 25 tới 30 triệu năm trước.
Trong kinh Vệ Đà có chỉ dẫn tới xoài như là "thức ăn của các vị thần".
Lợi ích
Vỏ quả xoài chín cũng như quả xoài có tác dụng cầm máu tử cung, khai huyết, chảy máu ruột, dưới dạng cao lỏng với liều 10g cao lỏng cho vào 120ml nước rồi cứ cách một hay hai giờ cho uống một thìa cà phê.
Chữa đau răng, viêm lợi: Vỏ xoài phơi khô 3 phần, quả me 1 phần, quả bồ kết 1 phần. Tất cả sấy khô tán nhỏ, đắp vào nơi răng đau, lợi viêm đã rửa sạch.
Nhân xoài: được người Malaysia, Ấn Độ và Brazil dùng làm thuốc trị giun sán (liều 1,5 đến 2g sấy khô, tán bột); chữa chảy máu tử cung, trĩ; kiết lị.
Với bệnh kiết lị, nghiền 20 đến 25g nhân với 2 lít nước, nấu kỹ cho tới khi cạn còn hơn 1 lít thì lọc để bỏ bã, thêm vào nước lọc 300 - 400g đường và tiếp tục đun cho tới khi còn 1 lít. Mỗi ngày dùng hai hay ba lần, mỗi lần dùng 50 đến 60g thuốc chế như trên. Đây là công thức của người Philipin
Vỏ thân xoài (dùng tươi hoặc khô): Tươi thì giã vắt lấy nước, được dùng như vỏ quả, vỏ khô dưới dạng thuốc sắc được dùng chữa thấp khớp (đắp nóng bên ngoài), hoặc rửa khí hư bạch đới của phụ nữ. Tại miền Bắc Việt Nam, vỏ được dùng sắc uống chữa sốt hay chữa đau răng.
Nhựa vỏ cây xoài: có màu đen không mùi, vị đắng hắc, ra không khí đặc lại, hoà vào nước chanh dùng bôi trị ghẻ lở.
Lá xoài: được dùng tại một số vùng ở Ấn Độ để nuôi trâu bò nhưng lá già chứa một lượng nhỏ chất độc cho nên nếu trâu bò ăn lâu ngày có thể gây ngộ độc chết trâu bò.
KHX sưu tầm.
Thứ Hai, 2 tháng 7, 2012
Cây trong vườn: Cà phê: có thể bạn chưa biết ?
Thứ hai, hạt đã được chọn phải được rang như thế nào? Người Italy khi đi sang Trung Quốc, Việt Nam, nhìn thấy các ông "nông dân" tập tọng uống cafe rang cafe thì giơ hai tay lên trời mà kêu trời, kêu cha, kêu mẹ. Rang cafe trên chảo "quân dụng" nóng có rắc thêm ít bơ cho khỏi cháy thì aroma nó bay lên trời hết rồi, còn đâu cái vị ngon làm điên đảo nhân loại hàng bao nhiêu thế kỷ. Ở phương Tây, cà phê được rang trong nhà máy, bằng hệ thống toàn bộ kín khí cho đến khi hạt cafe được rang xong và đóng vào túi cũng hút chân không, nên hương vị nó còn giữ được.
Hạt rang xong, trộn xong vẫn chưa phải là hết. Cafe phải được xay cho đúng, không phải cho vào máy xay công nghiệp xay cho mịn là xong. Máy xay cafe xịn, riêng lưỡi dao đã đi vài trăm USD, và cứ 3 tháng lại phải thay một lần, lại phải vi chỉnh bằng cách xay, pha, uống thử dăm lần bảy lượt nữa. Tại sao vậy? Vì bột cafe nếu xay quá thô, thì vị cafe sẽ nhạt, nhưng nếu xay quá mịn thì vị cafe sẽ đắng, vì bị "cháy" trong khi pha.
Pha cafe bằng phin kiểu mà người Việt Nam gọi là kiểu "Pháp" chỉ là cách pha cafe hạng 3 thôi, nó du nhập được sang Việt nam đơn giản vì nó dễ, không cần kỹ thuật gì cao, mà ai cũng "nhái" theo làm phin pha cafe cả bằng nhôm, bằng nhựa đều dùng được hết.
Cafe hạng nhất phải pha chén nào, xay cafe ngay chén đó. Máy nó pha bằng cách xả hơi nước qua bột cafe nén chặt. Vài mươi giây là xong, không đắng, không chua, không quá độc hại. Mà hương vị nó ngon vô cùng.
1. Arabica: là loại cafe hạt hơi dài, được trồng ở độ cao trên 600m, khí hậu mát mẻ, chỉ được trồng chủ yếu ở Braxin, và chiếm tới 2/3 lượng cafe hiện nay trên thế giới.
Cách chế biến mới là điểm tạo ra sự khác biệt giữa Arabica và Robusta. Quả Arabica được thu hoạch, rồi lên men (ngâm nước cho nở...) rồi rửa sạch rồi sấy. Chính vì thế, vị của Arabica hơi chua, và đây cũng được coi là 1 đặc điểm cảm quan của loại cafe này. Vì thế, nói đến "hậu vị" của cafe là có thật, nhưng không phải là vị chua, mà phải chuyển từ chua sang đắng (kiểu socola ý, sau khi nuốt mới là cafe ngon). Người ta thường ví vị chua đó giống như khi mình ăn chanh, sẽ thấy rất chua, nhưng lập tức thấy được vị đắng của vỏ. Cách cảm nhận vị chua của cafe cũng như vậy.
2. Robusta: hạt nhỏ hơn arabica, và được sấy trực tiếp, chứ không phải lên men, nên vị đắng chiếm chủ yếu, loại này uống phê hơn. Được trồng ở độ cao dưới 600m, khí hậu nhiệt đới, vì thế có mặt ở nhiều nước hơn (Vietnam chỉ trồng loại này), tổng lượng chỉ chiếm 1/3 lượng cafe tiêu thụ trên toàn thế giới.
Còn khi pha cafe, nước là loại ít can-xi nhưng chỉ đun đến khi thấy sủi tăm (khoảng 90-95 độ là tốt nhất, vì nhiệt độ cao sẽ làm bay hơi nhanh và phá vỡ các tinh dầu thơm). Độ mịn của cafe cũng quan trọng nhưng tuỳ theo loại mà sẽ có yêu cầu khác nhau. Về bình pha, có nhiều loại lắm, không có cái nào giống phin cafe ở Vietnam cả, nhưng đa số cũng theo nguyên lý như vậy (nước ở trên, phần lọc và café ở giữa, rồi hứng café bên dưới) nhưng cũng có cái thì ngược lại (cafe ra ở bên trên, nước ở phía dưới). Còn thực tế, người ta đánh giá cafe pha bằng máy ở nước ngoài là đạt tiêu chuẩn vì cafe chỉ pha 1 lần, thời gian tiếp xúc giữa nước và cafe rất ngắn, nhưng vì dân Châu Âu đa số dùng Arabica nên cafe của họ nhạt và chua.
Chủ Nhật, 1 tháng 7, 2012
Cây trong vườn: Cây cà phê
KHX sưu tầm
