Một gian nhà trống vắng, chỉ còn lại hai bóng người vào ra. Đàn con thơ ngày nào đã lớn, chúng đã cất cánh bay theo cuộc đời.Đợi chờ gì khi chúng là niềm hy vọng, niềm tự hào của cả một gian nhà. Ta sống là để đền đáp niềm tự hào ấy. Ta sống là để báo công sinh thành, dưỡng dục của mẹ cha. Để không còn nữa cảnh hai người đơn độc trong căn nhà nhỏ. Ta Sẽ Trở Về !
Điện Biên _ Niềm Kiêu Hãnh Thế Gian.

Thứ Hai, 14 tháng 5, 2012

Góc nhìn cuộc sống: Gã hành khất và hai người thầy giáo



Ông giáo Hùng gặp gã hành khất ấy ở một trạm bán xăng. Gã di chuyển bằng cách bò lết với cái chân khoèo và một cánh tay áo lắt lay. Nhìn gã, ông giáo Hùng giật mình. Hình như đã một lần ông gặp. à, phải rồi... Lần ấy, trong con hẻm vắng, ông thấy gã đang bò lết bỗng đứng dựng dậy, thò cái tay tưởng là cụt ra đếm tiền. Hóa ra hàng ngày hắn giả bộ tàn tật.

Lần gặp này, hắn không nhận ra ông nên vẫn thò cánh tay còn lại cầm ngửa cái mũ phớt ra xin tiền.

Vào trường hợp khác, ông đã cho hắn một cái bạt tai. Nhưng hôm nay, ông lại không, lại nở một nụ cười nhân từ, móc túi bố thí cho hắn tờ giấy bạc 20.000 đồng. Rồi ông lại cho tiếp hắn 20.000 đồng nữa và bảo:

- Anh dùng tiền này để thuê xe nhờ họ chở đến nhà một ông bạn tôi, ông ấy giàu có và thương người lắm. Anh nhờ cậy được đấy.

Ông xé cuốn sổ tay viết ra cái địa chỉ người bạn ấy, Không quên viết thêm cái địa chỉ của ông.

Mấy hôm sau, đúng như ông dự đoán, gã ăn mày đã tìm đến nhà ông. Khác hẳn thường ngày, hôm nay hắn đi đứng đàng hoàng với đầy đủ cả tay lẫn chân. Vừa nhìn thấy ông, hắn đã cúi rạp đầu:

- Cháu đến để cám ơn ông.

Ông dắt hắn vào nhà, ân cần hỏi han:

- Tìm được nhà ông bạn tôi chứ?

- Dạ, được.

- Ông ấy có cho anh gì không?

- Dạ nhiều, về tiền thì cho những một trăm ngàn đồng, nhưng cháu không dám nhận, cháu chỉ nhận?

- Nhận gì?

- Một sự dạy dỗ.

- Một sự dạy dỗ?- Ông giáo Hùng nhắc lại.

- Vâng, đúng như thế. Ông ấy tàn phế, liệt cả hai tay, vậy mà với đôi bàn chân còn lại, ông ấy đã làm nên tất cả. Sự nghiệp, tiền bạc? Trong khi cháu thì?

Nói xong, anh ta đứng thẳng dậy, chìa cả hai cánh tay, trong đó có cái tay bao ngày qua cứ bị oan uổng cột chặt vào tấm thân lực lưỡng của gã, để đón ly trà nóng từ tay ông giáo Hùng.

Sau khi gã ra về, ông giáo Hùng nhấc máy điện thoại lên:

- A lô! Thầy Nguyễn Ngọc Ký đấy phải không? Vâng, từ nhà thầy, anh ta vừa mới đến đây, và gửi lời cảm ơn thầy! 


Trích từ Cài hoa vào quá khứ của nhà giáo Nguyễn Khoa Đăng.

KHX sưu tầm. 



Chủ Nhật, 13 tháng 5, 2012

Góc nhìn cuộc sống: Cơ hội của sự chối từ


Bạn ao ước tham gia đội bóng, nhưng đội trưởng lại nghĩ khác. Đầu tiên cậu ta lựa chọn những người bạn thân nhất, sau đó là những người có khả năng ghi bàn. Và danh sách cuối cùng không có bạn. 

Bạn thấy mình hoàn toàn có khả năng tham gia đội văn nghệ. Cả lớp bầu chọn mãi, cũng tuyển được những "nghệ sĩ" đại diện cho lớp. Nhưng cuối cùng bạn đành ngậm ngùi làm khán giả. 

Nếu bạn không có năng lực, chúng ta sẽ nói về sự công bằng. Còn ở đây, bạn có năng lực, nhưng người ta vẫn có thể từ chối bạn, viện dẫn hàng tá lý do: dáng vẻ bên ngoài, sự giàu nghèo, tôn giáo, đôi khi cả giới tính cũng bị đưa lên bàn cân. Cảm giác bị cô lập, lòng tự trọng bị tổn thương, tự dằn vặt mình có thể làm trái tim bạn tan nát, thế giới như sụp đổ. Và có rất nhiều, rất nhiều người quá yếu đuối đã không thể vượt qua được một lần bị bỏ rơi. 

Thế nhưng không phải sự chối từ nào cũng tệ hại. Một sự từ chối cũng có nghĩa là thêm một cơ hội mới cho bạn khám phá. Khi bạn lớn lên và đi xin việc, sự từ chối có thể giúp bạn tiếp cận với những cơ hội lớn hơn trong đời mình. Một lời từ chối ở nơi này chính là con đường đưa bạn đến với một vị trí cao hơn ở một nơi khác tốt hơn. Bạn có bao giờ nghĩ thế không ? 

Sự chối từ còn cho phép bạn tự khám phá chính bản thân mình, cho phép mình nhận ra mình cứng cỏi và bản lĩnh hơn mình nghĩ khi bạn vượt qua được điều đó. Nó còn giúp bạn nhìn nhận ra bản chất của những con người xung quanh, đâu là những người "bạn", và những ai chỉ đơn giản là "bè". 

Cũng giống như những thứ khác trong cuộc đời, bị từ chối sẽ gây ra những vết thương nông sâu khác nhau. Tuy nhiên có một điều chắc chắn là tất cả mọi người đều từng bị từ chối, ít nhất một lần, hoặc vài lần, vào một lúc nào đó trong đời mình. Vì thế, nếu điều đó có đến với bạn thì hãy tin tôi, đây không phải là ngày tận thế. 

Vậy thì nếu có bao giờ bị từ chối bởi một ai đó, bị loại bỏ, bị cho ra rìa trong một tập thể, ở một nơi nào đó, thì bạn của tôi ơi, xin hãy nhớ một điều, khi một cánh cửa đóng lại trước mặt bạn, nghĩa là có những cánh cửa khác đang mở ra, và những cánh cửa mở luôn dẫn đến những điều tốt đẹp. Bạn hãy mỉm cười, bước lên và đi đến đó.


KHX sưu tầm từ Internet 

Thứ Bảy, 12 tháng 5, 2012

Bạn mang hành trang gì khi vào đời?


Bước chân vào đời, ai cũng chuẩn bị cho mình một vài thứ hữu ích, nhưng hành trang của mỗi người không ai giống ai, có người chỉ cần một ít vốn về vật chất, có người mang trên vai những kiến thức đã từng được học, có người lại chẳng biết mình sẽ cần gì trên con đường tiến tới tương lai. 

Còn bạn, bạn mang hành trang gì khi vào đời?

Một ít tăm ... vì cái tăm sẽ nhắc bạn nhớ tìm và phát hiện những đức tính tốt của mọi người, kể cả bản thân của bạn. 

Một sợi dây cao su ... vì dây cao su sẽ nhắc bạn nhớ sống linh động.Mọi chuyện trên đời không phải lúc nào cũng đi theo hướng bạn muốn, nhưng dù cách này hay cách khác chúng ta vẫn giải quyết tốt được mọi vấn đề. 

Một nụ hôn ngọt ngào... vì nụ hôn ấy sẽ nhắc bạn nhớ rằng mọi người cần nhận được một lần ôm hôn hoặc một lời khen tặng mỗi ngày. 

Một miếng băng dán ... vì miếng băng sẽ nhắc bạn nhớ hàn gắn những vết thương lòng của bạn hoặc của ai đó. 

Một cục tẩy ... vì cục tẩy sẽ nhắc bạn nhớ rằng ai đó cũng có thể phạm lỗi. Không sao, chúng ta học từ những lỗi lầm. 

Một cây kẹo gum bubble ... vì chất dính của kẹo gum sẽ nhắc bạn nhớ luôn bám theo mục tiêu đã đề ra, đừng bỏ cuộc và bạn sẽ đạt được những điều mình mong ước. 

Một cây bút chì ... vì bút chì sẽ nhắc bạn nhớ viết ra những điều tốt bạn làm hằng ngày. 

Và hãy nhớ mang theo mình một túi trà... vì túi trà sẽ nhắc bạn nhớ hằng ngày nên nghỉ ngơi, thư giãn và ôn lại danh sách những điều phúc lành mà Thượng đế ban tặng. 

Còn bạn , bạn có đem theo những vật đó không?

KHX sưu tầm trên Internet 

Thứ Năm, 10 tháng 5, 2012

Gửi em, cô gái bướng bỉnh


Lời dẫn: Đang chuẩn bị đi ngủ, tình cờ đọc được Status này trên mạng facebook. Nên cóp nhặt lại và chia sẻ lên đây. 

Tối nay tôi viết cho em vài dòng, hãy coi những lời dưới đây là lời chia sẻ, chứ không hề có ý mỉa mai, trách cứ gì em. Và nếu đọc xong thấy đúng quá, em có thể coi là tôi đang say mà viết..

1. Kiểu con gái như em, khi khó khăn có người đến giúp, em gạt đi, tự mình hí hoáy. Không ai tán thành kiểu con gái thấy khó khăn là la toáng lên, không có khó khăn cũng la toáng lên, nhưng em à, nếu có người đến bên cạnh em, chìa bàn tay ra giúp đỡ lúc em gặp khó khăn, hãy vui vẻ nhận lấy. Nếu em sợ mắc nợ họ, hãy tin rằng, nhất định em sẽ trả được ơn, có thể không phải người đó, mà là một người khác.

2. Kiểu con gái như em, ừ, đỏng đảnh lắm, yếu mềm lắm, điệu đà lắm, đàn bà lắm,.. nhưng lại chẳng bao giờ để lộ cho người khác thấy. Em biết mà, những cô gái xung quanh em, chỉ cần một chút đáng yêu, một chút yếu đuối, .. đã hạ gục biết bao chàng trai rồi. Mà một điều nữa em cũng biết, em hơn những cô gái kia nhiều.

3. Kiểu con gái như em, tự do và dân chủ quá. Em ơi, nơi chúng ta đang sống không phải là nước Mỹ, ở đây, người ta sống với nhau bởi sự ràng buộc. Em nghĩ rằng sẽ có chàng trai cứ thế, cứ thế yêu em, dù em chẳng bắt họ vào một sự ràng buộc nào ư? Em có biết, chúng ta vẫn ăn bánh chưng, bánh tẻ... những thứ bánh ngọt lành ấy đều buộc bằng dây lạt? Tình yêu cũng thế em ạ, hãy để chàng trai nào đó yêu em, tự nguyện được gói mình vào sợi dậy lạt. Và, cả em nữa, cô gái nhỏ thích tự do ạ.

4. Kiểu con gái như em, nghĩ nhiều và hiểu nhiều quá. Điều đó khiến em phải kiên nhẫn, hơn nữa, cô gái ạ. Một chàng trai giỏi giang hơn em, có thể vượt lên những suy nghĩ của em, nhất định sẽ đến, chỉ là em phải chờ lâu hơn những người khác thôi.

5. Kiểu con gái như em, cứ âm thầm quan tâm đến người khác, cứ lặng lẽ dành cho người em yêu thương tình cảm, em có mệt không? Con người vốn ích kỉ mà em, đừng nói rằng em không cần đáp lại, tôi chẳng tin đâu. Em yêu thương thật nhiều, nhưng em có yêu thương con tim em không, cô gái?

6. Kiểu con gái như em, đầy đủ rồi nên khó chiều lắm. Dẫu rằng, tôi biết, em không coi khinh những món quà, nhưng thứ làm em hạnh phúc, một chiếc túi mua ngoài chợ hay một chiếc túi Gucci? Em có câu trả lời mà.

7. Kiểu con gái như em, ngay cả khi đọc đến những dòng này, và cho dù tôi có viết bao nhiêu điều đi chăng nữa, em vẫn sẽ là chính em thôi, cái cô gái quá đỗi bướng bỉnh này.

Kiểu con gái, như em, sẽ hạnh phúc. Tin tôi đi. ♥


KHX sưu tầm trên Internet 

Mấy vần thơ mới nghĩ ra... nháp


1. 
chiều về bên phố, gió mưa sa
gốc cây xưa chứa nhiều giọt lệ
lúc giận hờn, khi mỉm cười tay nắm
thoáng buồn thôi, trở lại chốn xưa...

2. 
Thư bao lần anh gửi đi rồi vô tình trở lại
Dù tem vẽ những vĩ nhân, thần thánh
Chẳng bằng anh đưa cô hang xóm đọc
Để có người đọc những vần thơ anh….

3.