Một gian nhà trống vắng, chỉ còn lại hai bóng người vào ra. Đàn con thơ ngày nào đã lớn, chúng đã cất cánh bay theo cuộc đời.Đợi chờ gì khi chúng là niềm hy vọng, niềm tự hào của cả một gian nhà. Ta sống là để đền đáp niềm tự hào ấy. Ta sống là để báo công sinh thành, dưỡng dục của mẹ cha. Để không còn nữa cảnh hai người đơn độc trong căn nhà nhỏ. Ta Sẽ Trở Về !
Điện Biên _ Niềm Kiêu Hãnh Thế Gian.

Thứ Tư, 21 tháng 3, 2012

Đàn ông giống cái gì???


 
Đàn ông giống như công chức nhà nước, dù bạn năn nỉ thế nào thì cũng tìm ra được việc khác quan trọng hơn việc của bạn.
Đàn ông giống như cà phê, chỉ thú vị khi đang nóng hổi, đậm đà và khiến bạn thức cả đêm. 
Đàn ông giống như đại lý kinh doanh, không có lời nào đáng tin cậy. 
Đàn ông giống như computer, luôn khó hiểu và thường gặp trục trặc với bộ nhớ. 
Đàn ông giống như tài khoản ngân hàng, chẳng còn chút giá trị gì nếu không còn tiền trong đó.

Đàn ông giống như tuyết rơi, bạn chẳng biết khi nào sẽ rơi, dày mỏng thế nào và khi nào thì tan.
Đàn ông giống như xe hơi đã qua sử dụng, không đắt lắm nhưng cũng chẳng bền. 
Đàn ông giống như thời tiết, không ai thay đổi được. 
Đàn ông giống như bãi đậu xe, chỗ rộng thì đã có người đậu, chỗ chưa có người đậu thì chật và không phù hợp.

Đàn ông giống như đầu máy kéo, cứ rót ít chất lỏng vào là chạy.
Đàn ông giống như bác sĩ, bạn chẳng bao giờ hiểu rõ họ định nói gì.
Đàn ông giống như giám đốc, không làm được việc gì nhưng lúc nào cũng muốn mọi việc phải hoàn hảo.
Đàn ông giống như kỹ sư, nắm chắc mọi lý thuyết nhưng phải gọi thợ sửa ống nước.
Đàn ông giống như luật sư, có vi phạm gì thì cũng tìm ra cách giải thích để thoát tội.
Đàn ông giống như lò vi sóng, chỉ hâm nóng trong 15 giây.
Đàn ông giống như những đám mây, khi bay đi, bạn chỉ còn lại hy vọng là ngày sẽ đẹp.

KHX sưu tầm 

Thứ Ba, 20 tháng 3, 2012

Chiều bên Hồ Lục Thủy


Chả biết tại sao hôm nay trong lòng cảm thấy bức bối vô cùng, cầm chiếc máy ảnh lang thang lên trên Hoàn Kiếm. chụp chơi vài bức ảnh, gọi là ghi lại mấy khoảnh khắc.... 
Và hơn hết, có lẽ chụp ảnh sẽ giúp mình bớt stress vài phần.... 

Nhà thờ 

Cầu Thê Húc 

Góc Hồ... 

Tháp Bút 

Rùa Hồ Gươm - mọi người ai cũng bảo thế... 

chuông và tấm bia ở trong đền Ngọc Sơn 

khánh ở trong đền 

Cổng vào đền Ngọc Sơn - chụp từ cầu Thê Húc 

Tháp Rùa 

Tháp Hòa Phong 


Nước hồ lúc nào cũng xanh 

Một vòng quanh Lục Thủy, là những con phố lúc nào cũng đông đúc người qua lại, những dòng xe chật chội chen qua. Những vị khách tây ta lẫn lộn dạo quanh hồ, những mảnh đời mưu sinh bằng nhiều cách, nhiều nghề khác nhau. Từ những người bán hàng rong, những người thợ chụp ảnh, những người đánh giầy....
Chiều dần buông, và hôm nay là một ngày không nắng, nhưng không khí ẩm ướt không ngăn cản được những bước chân loài người dạo quanh ven hồ.
Trong những dòng người ấy, tôi chợt nhận ra bên cạnh một chiếc ghế đá, một bà cụ đã già ngồi bán nước. Bà cụ bị mù và ngày nào cụ cũng ngồi ở đó, chỗ gần kem Thủy Tạ, đối diện ngõ Bảo Khánh. Cụ khoảng chừng 70 -80 tuổi, tôi mua của cụ một chai nước, nhưng tâm trạng hôm nay của tôi không tốt lắm cho nên tôi không hỏi thăm về cụ nhiều. Lần khác lên tôi sẽ tìm hiểu kỹ hơn nữa.

Thứ Bảy, 17 tháng 3, 2012

Thơ cho những ngày mưa Hà Nội

1. Trời không chịu nắng
để thấy mặt trời
để ta thong dong
trên đường phố rộng...

2.
trời xanh đang nắng
bỗng đổ cơn mưa
và ta đang tỉnh
để rồi say sưa...

3.
chiều buông dài trên phố
với hàng liễu thướt tha
điếu thuốc tàn chờ đợi
một người đến dưới mưa...

4.
bao vui vẻ ngày nắng
bao cay đắng chiều mưa
dồn nén không khí ẩm
để nồm từng vết nhăn.

một buổi qua Bồ Đề

Hôm trước mh` có qua Bồ Đề bên Gia Lâm, chụp vài kiểu ảnh. Cũng chả có gì nhiều cả. Chỉ là mh` tý toáy giơ máy lên chụp vài kiểu nhân lúc chờ làm việc thôi.... 

Hồ Bồ Đề số 3, bên khu Lâm Du 


trên đường Ái Mộ, một trường mầm non tư thục dạy các bé bên lề đường  

 
họ cho các bé chạy nhảy mấy vòng rồi cho vào... 
Trên đường Ái Mộ, chỗ mình làm hôm ấy, có một trường mầm non tư thục đưa các bé ra vỉa hè chạy nhảy, chỗ đó còn kẻ vạch vôi nữa, chắc bên trong nhà chật không có sân. 


cảnh chụp từ tầng 4

Cạnh cánh đồng rau là một công trình mà mình thấy đề tên là trường cấp THCS - THPT, hình như là cao cấp gì gì đấy. Mới tuyển sinh năm nay, chắc cũng chỉ bắt đầu thôi, nhưng nhìn cũng được phết. 
Thế rồi tối hôm đó, mình lại đi học và vội vàng phi xe về trường trong bộ quần áo lôi thôi, và toàn vết bẩn... nhưng ko sao đến kịp giờ là vui lắm rồi...


một chút suy nghĩ về công việc sau này....

hôm qua đi học báo, ngồi lại nói chuyện với mấy anh cùng học. mọi người ai cũng đi làm hết cả. mình kém nhất, vẫn đang học. tất cả các anh ấy đều khuyên mình nên về nhà nếu cảm thấy ko thể trụ lại ở hà nội này. rằng cứ về nhà đi, chắc chân rồi sau đấy bay nhảy thế nào thì tùy. tức là sẽ lên từng bước bước một, có mỗi quan hệ rồi, sau đi học hay chuyển công tác là không khó. chính vấn đề này cũng đang làm phân vân nhiều lắm. xét kỹ về mọi mặt thì, đi làm ở một nơi nào đó, như về quê chẳng hạn, rời xa hà nội là khả quan nhất. có nhiều tiện lợi như, cuộc sống dễ chịu hơn, không khí thoáng hơn. nói chung là dễ sống hơn thành phố. dĩ nhiên là điều kiện sống sẽ kém hơn - với những người bình thường như mình thôi.
về nhà trồng rau... 


dĩ nhiên vẫn suy nghĩ rất nhiều nữa, vì bố mẹ để mình tự do lựa chọn, không ép buộc nhiều. nhưng có vẻ như mình sẽ về nhà, tìm một công việc và vẫn sống theo cách của mình....



... và nuôi cá... 


đó không hẳn là phải gần nhà, xa xôi tít mù cũng được. mình vẫn nói vui là chỉ cần chỗ nào có điện và sóng điện thoại là đủ. không cần nhiều. và mình vẫn sống được, làm việc được. và vẫn có thể thông tin ra bên ngoài, vẫn biết được những sự việc trên cả nước và thế giới....
có thể đó là chuyện xa xăm lắm, bởi mình bây giờ khả năng rất kém, nhất là trong khoa nói, ngôn ngữ giao tiếp công việc thì còn quá nhiều hạn chế, dĩ nhiên sự học chưa bao giờ là muộn. tự học là chính thôi...