Một gian nhà trống vắng, chỉ còn lại hai bóng người vào ra. Đàn con thơ ngày nào đã lớn, chúng đã cất cánh bay theo cuộc đời.Đợi chờ gì khi chúng là niềm hy vọng, niềm tự hào của cả một gian nhà. Ta sống là để đền đáp niềm tự hào ấy. Ta sống là để báo công sinh thành, dưỡng dục của mẹ cha. Để không còn nữa cảnh hai người đơn độc trong căn nhà nhỏ. Ta Sẽ Trở Về !
Điện Biên _ Niềm Kiêu Hãnh Thế Gian.

Thứ Năm, 1 tháng 3, 2012

nửa đêm...

Anh có nghĩ đến em bây giờ không? Khi giữa màn đêm buông cùng với cơn mưa lạnh giá, cái lạnh cuối đông. Thực ra lúc nào anh cũng muốn gọi điện thoại để nói chuyện với em, nhưng những lúc anh rảnh thì em lại bận, và anh không muốn làm phiền em trong lúc em đang làm việc. Còn những lúc mà người ta thường nhắn tin, gọi điện, là buổi tối ấy, thì đó là lúc mà anh đang rất mệt và chìm trong cơn ngủ vùi, sau 1 ngày làm việc mệt mỏi. Để sau đó nửa đêm anh tỉnh dậy, cũng không biết em đã ngủ chưa. Muốn gọi cho em nhưng anh đã cố kìm lại được, để em còn nghỉ ngơi. Lâu dần thành quen, không gọi điện, ít nhắn tin, có gì nhỉ. Dường như anh hiểu mọi chuyện mà cứ làm như không hiểu gì. Cuộc sống đâu chỉ cần cho riêng ta, mà còn cho bao người khác nữa. Tình yêu thì khác chút, cái gọi là tình yêu đích thực, thì chỉ có một mà thôi. Bạn bè anh vẫn thường bảo rằng, anh là kẻ lụy tình, quá si tình. Phải chăng là như thế? Chắc cũng đúng thôi, bởi anh là người chưa quen gian dối, chí ít là chưa quen nói những lời yêu thương với những người bạn gái khác. Cũng giống như trái tim anh, anh không thể giữ nổi nó, mà em thì không muốn nhận lấy, cho nên nó bơ vơ, đơn độc, và không biết đi về đâu... 

Thứ Tư, 29 tháng 2, 2012

nếu anh là cây xương rồng...


- Nếu em là cây xương rồng anh có dám ôm em không ?

Anh mỉm cười :

* Vẫn sẽ ôm em thật chặt dù biết sẽ rất đau.

- Còn em thì sao?

Em đẩy anh ra tinh nghịch trả lời :

* Không ôm đâu đau lắm :'>

Anh mỉm cười:

* Nếu thật sự anh là cây xương rồng, anh sẽ không để em ôm anh.
* !!!


đi thực tập


28-2-2012

Những con phố Hà Nội vô tình hiện ra trước mắt tôi, vẫn cái cuộc sống nhộn nhịp, ồn ã, vẫn cái guồng quay náo nhiệt của cuộc sống. Mọi thứ như trôi đi thật chậm mà khi đi qua rồi ta mới cảm giác được cái nhanh chóng của nó. Làm sao mà giữ lại được?
Đứng trên tầng 12 của tòa nhà Viện KHXHVN, nơi tôi thực tập, nhìn rộng ra khung cảnh của một góc thành phố, con phố Liễu Giai và bên kia là Văn Cao, Đội Cấn. Xa xa là một Hồ Tây mờ ảo, những tòa cao ốc như minh chứng cho sự phát triển của xã hội ngày hôm nay. Đi thực tập cũng chẳng có việc gì nhiều, hay nói khác đi là bản thân không đủ bản lĩnh và khả năng để làm việc nơi đấy. Bởi nếu mà tôi cố gắng thì đã chả phải xin vào đầy thực tập. Chỉ để cho có chỗ thực tập ở Hà Nội. Thế thôi!
Bác Viện trưởng đã bảo rằng, cứ vào thư viện mà tìm tài liệu, đọc sách, rồi hết đợt thực tập mà có xác nhận gì thì bác ý ký cho. Cũng chỉ thế thôi.
Trường mình cũng có mấy bạn bên ngành Đông phương được khoa họ giới thiệu sang thực tập, các bạn ấy cũng dễ dàng hơn trong mọi việc. Nhưng thôi, nói đến hoàn cảnh không hay, mình không thích, dù khoa mình làm việc không được hay ho cho lắm, nhưng thế vẫn còn tốt hơn nhiều chỗ khác. Chỉ trách mình không năng động, không chịu tự lo cho mình. Vậy thôi! 

Chủ Nhật, 26 tháng 2, 2012

Ba Vì...

Đốt lửa trại!!! 

Khỉ leo cây 

Có một mỏm đá 

"Đà Lạt..." có ai tin???

Chùa Tản Viên 

Bức tượng phật đang xây...



P/s: thực ra mình cũng muốn chụp nhiều ảnh lắm ý. Nhưng mà lúc đế thì cứ ở loanh quanh trong cái trung tâm của trường ở trên ấy. Có chăng thì ra ngoài cổng tán phét với bắn thuốc lào, uống ấm trà. Xong rồi về ăn cơm, uống rượu - mà rượu chán lắm ý. Tối đốt lửa trại mà cái nhạc chập chờn, mất hứng nhảy nhót... ko chụp ảnh được. Hôm sau đi chùa thì chụp được mấy cái. Các thầy làm lễ chùa xong thì về, chả đi ngắm cảnh được đâu nữa. Thế là hết cái buổi đi chơi. may mà mình có cái ảnh hoa đào với cái tượng to tổ bố đang xây... nhìn cũng oách xà lách. thêm cái ảnh độc nữa của thằng Nam nghiện. Kể ra cũng vui ra phết. Nhẩy?

Thứ Năm, 23 tháng 2, 2012

chỉ là ảo ảnh ...








Dù ta đã học cách chấp nhận từ rất lâu, dù ta đã không còn nhớ em nhiều, quên tất cả về em thì khó lắm. Mối tình đầu mà, bao giờ cũng thế. nhanh đến chóng đi, mà niềm nhớ ở lại thì rất lâu. Nhưng tôi tin rằng, những dòng tâm sự rất thật này, nếu ai đó đọc được, cũng không làm tôi mất đi cơ hội tìm kiếm tình yêu đích thực của mình. chắc chắn sẽ ko là em - mối tình đầu ạ.
Nhưng ta biết nhiều khi, gặp em, không thật lâu, nhưng đủ để ta có những giây phút nhớ lại một thời quá vãng ngây thơ...
Nhưng tôi biết, nếu tôi quá thật, như bây giờ, nếu tôi viết nhiều về em, liệu có ai can đảm đến bên tôi, hay tôi chỉ mãi là người cô đơn.
Trong đời, ai chẳng có quá khứ. Và chắc rằng em cũng thế - người yêu sắp tới của tôi ạ - phải chăng tôi ko nên nhắc đến em ở đây, đừng buồn nhé.
Tôi chưa dám khẳng định cái cảm xúc đó là tình yêu, bởi cũng giống như cái sự mỏng manh trong ranh giới giữa mưa phùn nhẹ nhàng và sương mù dày đặc...