Một gian nhà trống vắng, chỉ còn lại hai bóng người vào ra. Đàn con thơ ngày nào đã lớn, chúng đã cất cánh bay theo cuộc đời.Đợi chờ gì khi chúng là niềm hy vọng, niềm tự hào của cả một gian nhà. Ta sống là để đền đáp niềm tự hào ấy. Ta sống là để báo công sinh thành, dưỡng dục của mẹ cha. Để không còn nữa cảnh hai người đơn độc trong căn nhà nhỏ. Ta Sẽ Trở Về !
Điện Biên _ Niềm Kiêu Hãnh Thế Gian.

Thứ Sáu, 9 tháng 9, 2011

Thư viết cho em

Heo Ngốc đáng yêu của anh!

Có lẽ đã thật lâu rồi anh không viết thư cho em đấy nhỉ. Anh biết không có những dòng tâm sự này em sẽ buồn và ấm ức nhiều lắm, nhưng anh cũng tin là em sẽ hiểu, sẽ thông cảm cho anh.
Đổi lại cho những dòng tâm sự ấy là sự có mặt hàng tuần của anh bên cạnh em. Những ngày gần bên nhau ấy đã rút ngắn đi nhiều quãng thời gian xa cách em yêu nhỉ? Với anh và em liệu như vậy có đủ không? Có thể làm cho nỗi nhớ nguôi ngoai đi phần nào không? Anh thấy dường như sau mỗi lần ở bên nhau ấy nỗi nhớ như đầy hơn và niềm khát khao có nhau lại thêm cuộn trào... Mặc dù không phải khi nào ta cũng có thể ở bên nhau được, cả anh và em đều có cuộc sống của riêng mình. Những lo lắng trong cuộc sống, học hành nhiều khi chiếm hết thời gian không để cho mình được bên nhau nhiều. Nhưng cứ đến cuối tuần anh lại thấy lòng mình se thắt lại, nỗi nhớ, hình ảnh của em lại ồ ạt tràn về. Có những lúc anh muốn chạy thật nhanh để đến bên em, bởi nhớ em anh không sao chịu nổi; thời gian lúc ấy sao trôi đi thật chậm. Anh phải cố hết sức để có từng phút giây được nuốt trọn khuôn mặt, hình ảnh thân thương ấy trong ánh mắt và lấp đầy khoảng trống trong tim cho thỏa những ngày xa cách. Những giây phút ta bên nhau liệu có đủ để bù đắp vào quãng thời gian xa nhau???
   
Thật ra tối nay anh cũng không có việc gì để làm. Ngồi nghe mấy bài hát lại thấy lòng bâng khuâng lạ, nên anh muốn viết một cái gì đấy để ghi lại cái khoảng khắc nhớ nhung da diết này. Cũng lạ thật em nhỉ, cả ngày nay lúc nào mình cũng nhắn tin, gọi điện nói chuyện với nhau vậy mà vẫn không hết chuyện. Anh từ một người không thích nói nhiều qua điện thoại, giờ yêu em anh lại thành một “lái buôn” đẳng cấp rồi. Những câu chuyện mà anh buôn đó đã đem lại một món lãi khổng lồ: Đó là nỗi nhớ em cứ nhân lên gấp ngàn vạn lần…:d
  
Giờ anh ngồi đây trong nỗi nhớ, mình xa nhau mới 3 ngày mà sao cảm giác thấy lâu quá rồi. Cái cảm giác vô tình ấy làm cho mình khổ sở biết bao nhiêu. Buổi học đầu tiên của ngày đầu tuần trôi qua thật chậm. Cái khoảng không gian của một buổi chiều mùa thu ảm đạm khiến lòng người tĩnh lặng như mặt hồ không một gợn sóng. Mặt hồ tĩnh lặng ấy là để trọn một nỗi niềm thương nhớ em. Đã lâu rồi anh không có nhiều những vần thơ nữa, không phải trong lòng không có cảm xúc, cũng không phải anh muốn thay đổi mình. Thời gian làm cho con người trưởng thành hơn, suy nghĩ chín chắn hơn và tình yêu cũng thế. Tình yêu của anh dành cho em giản dị thôi, đời thường thôi nhưng anh đã mang nó trong từng nhịp thở, trong bước anh đi và trọn cuộc đời. Hành trang của con người trên nẻo đường đời có lẽ cần phải nhiều thứ, phải trở đầy những hoài bảo, khát khao. Đối với anh những điều đó thật cần thiết nhưng chỉ hướng đến một điều là em và gia đình thân yêu của chúng mình… "anh đã mơ về ngôi nhà và những đứa trẻ. Vì yêu em ngày mai anh thêm vững bước trên con đường dài…”

Cuộc sống của anh trong những ngày bên em thật tuyệt vời, nó là bài thơ hay nhất với nhân vật và khung cảnh trữ tình nhất mình đã dành tặng nhau rồi. Hãy dệt mãi, dệt mãi những vần thơ lãng mạn đấy em yêu nhé.
Xa nhau đó là một điều không dễ dàng gì với cả hai chúng ta nhưng không có lựa chọn nào khác nữa. Những ngày dài xa cách đó hãy hướng trọn trái tim về nhau, hãy để cho nỗi nhớ đong đầy hạnh phúc để ngày gặp mặt ngập tràn trong ánh mắt của anh và em. Cho dù có là gì thì cũng không thay thế được em trong trái tim anh dù chỉ một giây phút thôi. Em sẽ buồn và anh cũng vậy. Anh muốn cùng em trải qua tất cả những cảm giác dù là vui hay buồn em yêu ạ. Anh tin em sẽ hiểu và yêu thương anh nhiều hơn.
Và đêm nay, cũng như bao đêm khác, anh lại ngồi nhớ em. Nỗi nhớ em cứ tràn về trong anh, anh muốn thét lên giữa buổi đêm cô quạnh này. Anh nhớ và yêu em nhiều lắm.
Trang thư này sẽ còn kéo dài nữa, nhưng anh biết rằng nếu anh có viết nữa, thì sẽ là những lời âu yếm, yêu thương em, và anh sẽ lại kể lể những kỷ niệm ngày xưa của chúng mình. Giữ sức khỏe, đi lại cẩn thận và học tốt nhé heo ngốc đáng yêu của anh. Nhờ cơn gió gửi tới em yêu cả ngàn nụ hôn cháy bỏng…
Anh yêu em!

Thứ Tư, 7 tháng 9, 2011

Về sự giật mình ....

Thật buồn cười quá, hôm nọ về nhà, trong lúc ta lang thang trên đường, bỗng ngâm nga mấy câu thơ sau:
“Em rõ ràng không có ở đây
Ai đó giống, mà không thể giống
Nhưng tôi vẫn muốn giật mình xúc động
Được thấy em nhiều ở chốn không em.”
Mình thấy hay hay, liền ghi lại. Quả thực đó cũng là tâm trạng của mình khi phải xa người mình yêu thương. Nhưng mình cũng không ngờ được rằng nó lại giống bài thơ của tác giả Phạm Đình Ân đến vậy. Thật sự thì không phải là mình đạo đâu. Vì cảm xúc của mình lúc ấy là như thế. Tình yêu em trong tôi bây giờ vẫn còn nồng nàn say đắm. Tôi yêu em và luôn nhớ em thật nhiều. Dù rằng cuộc sống này còn nhiều thử thách trước khi tôi và em đến được với nhau. Nhưng tối tin rằng bằng tình yêu mà hai chúng tôi dành cho nhau, tôi và em sẽ đến được đích của tình yêu – Hạnh phúc.
Tôi yêu em và cần em trong cuộc đời này, không có em, cuộc sống đối với tôi là vô nghĩa. Không có em, tôi vẫn phải sống, nhưng một nửa tâm hồn tôi cũng sẽ chẳng còn nữa. Và không chỉ như lời thơ của Phạm Đình Ân, cái giật mình tôi tặng em, là bất cứ lúc nào, có nhiều khi nửa đêm bừng tỉnh, giật mình tôi gọi tên em, có nhiều khi đang lang thang, ngồi một mình tôi luôn nghĩ đến em, nhớ về em. Và nhiều khi, đang ngồi với bạn bè, giật mình chợt nhớ em.
Dưới đây là bài thơ mà tôi lấy từ trên mạng internet. Đúng là như cop thật ấy. Thật ra mình cũng chẳng biết bài thơ này,cho đến hôm trước có người bảo. Mới giật mình tra google, cảm xúc của người đang yêu, đôi khi cũng rất giống nhau.

Những cái giật mình
Phạm đình Ân

Nhiều khi đang đi trên đường phố đông người
Tôi giật mình, sững lại:
Đột nhiên hiện về gương mặt quen thân ấy
Rồi lướt nhanh, thoắt lạ giữa dòng đời.
Em rõ ràng không có ở đây
Ai đó giống, mà lại không thể giống
Nhưng tôi vẫn muốn mãi mãi được giật mình xúc động
được thấy em nhiều ở chốn không em.
Tôi cất đi những cái giật mình
Của một thời tôi yêu em kỳ lạ
để đến sau này lỡ tôi chẳng còn gì để cho em nữa cả
tôi sẽ tặng em những cái giật mình

Thứ Hai, 5 tháng 9, 2011

Anh nhớ em rất nhiều !


ca khúc: Em ở đâu
st: Chí tài 
ca sĩ: Bằng Kiều 

Em ah`. Lời bài hát cũng là lời tâm sự của anh lúc này. Anh nhớ và yêu em nhiều lắm.Trái tim anh luôn luôn và sẽ mãi yêu em. Cho dù cuộc đời này có như thế nào đi chăng nữa. 

Dưới đây là lời của bài hát: 

"Màn đêm đã buông dần
Đèn hiu hắt cô quành
Nhớ em, anh muốn thét lên
Trong đêm dài

Nằm nhớ những kỷ niệm
Gặp nhau phút ban đầu
Mắt em, ôi đôi mắt ấy!
Anh về nhớ nhung

Em ở đâu giờ này, em ở đâu?
Trong lòng anh từng ngày vẫn nhớ thương em
Em ở đâu? Ngồi buồn nhìn ánh sao đêm
Trên đường khuya một mình lặng bước trong mưa

Em ở đâu giờ này, em ở đâu?
Ôi nụ hôn nồng nàn ngày ấy trao nhau
Nhưng giờ đây một mình phòng vắng đơn côi
Đêm từng đêm gọi thầm gọi mãi tên em

Em ở đâu giờ này, em ở đâu?
Anh ngồi đây từng dòng nhạc viết đến em
Phương trời xa tình này sẽ mãi không phai
Trao về em một người mà anh trót yêu

Anh đã yêu
Anh sẽ mãi yêu em"



Chủ Nhật, 4 tháng 9, 2011

Nhớ !!!


Anh nhớ giây phút em cười
Anh nhớ từng vòng tay ôm nhẹ
Và lời em nói mãi yêu anh
Anh nhớ từng giờ ta say đắm
Nụ môi hôn khi đêm vừa buông vội.

Anh nhớ khi bình minh vừa tỉnh
Thêm chút nữa lưu luyến vòng tay,
Thêm chút nữa để nụ hôn nồng cháy.
Anh muốn đêm dài thêm chút nữa
Để đôi ta bên nhau mãi không rời.

Ôi con tim sao bây giờ nhỏ máu
Lệ chực tuôn trên má lúc chia phôi,
Ôi con tim bây giờ sao tiếc nuối
Đón nắng sớm mà như thấy đêm dài.

3-9-2011

Anh yêu em


Nếu một ngày em không còn hiểu anh
Như cột khói xua đi khí trong lành,
Nếu một ngày em không còn muốn hiểu
Ánh nắng chiều đâu níu được trời xanh.

Anh yêu em, anh yêu em nhiều lắm
Đã bao đêm giật mình anh thức dậy,
Bởi trong mơ anh bỗng thấy em buồn
Khóc thật nhiều ở giây phút chia tay.

Đã bao lần trong đêm anh chực khóc
Vì nhớ em, vì muốn bên em hoài
Giật mình khi vòng tay yên lặng
Với khoảng không em sao lấp đầy.

Anh yêu em, anh yêu em nhiều lắm
Muốn lúc nào ta cũng ở bên nhau
Không rời xa dù chỉ là giây phút
Bởi tình ta nay đã quá đậm sâu.

Khi bên em thời gian sao mau hết
Ánh mặt trời cũng dần tắt theo đêm.
Anh ghét lắm, nhìn thời gian trôi mãi
Để ngày mai, ta lại phải xa nhau.

Anh yêu em, anh yêu em nhiều lắm
Anh yêu em hơn bất kỳ điều gì khác
Những hờn ghen cũng chỉ là thoáng chốc
Khi bên em đã vụt tắt mất rồi.

Anh yêu em, anh nhớ lắm kỷ niệm
Chiều Hồ Tây dạo bước vòng quanh
Anh nhớ lắm vòng tay nồng ấm
Xiết lấy nhau trong đêm đầu say đắm.

Anh nhớ em, thầm gọi mãi tên em
Anh đã yêu em, sẽ mãi yêu em. 

 3-9-2011