Một gian nhà trống vắng, chỉ còn lại hai bóng người vào ra. Đàn con thơ ngày nào đã lớn, chúng đã cất cánh bay theo cuộc đời.Đợi chờ gì khi chúng là niềm hy vọng, niềm tự hào của cả một gian nhà. Ta sống là để đền đáp niềm tự hào ấy. Ta sống là để báo công sinh thành, dưỡng dục của mẹ cha. Để không còn nữa cảnh hai người đơn độc trong căn nhà nhỏ. Ta Sẽ Trở Về !
Điện Biên _ Niềm Kiêu Hãnh Thế Gian.

Thứ Sáu, 2 tháng 9, 2011

Điều phải đến

My love



Điều gì đến thì nhất định sẽ đến
Nụ hôn này anh quyết chẳng trao ai,
Bởi vì em vẫn rạng ngời như thế
Hút hồn tôi bằng những buổi chiều phai.

Tình anh vẫn thế, nguyên vẹn tháng ngày
Lưu luyến hoài ở những buổi chia tay,
Em ra về để căn phòng hoang lạnh
Ngồi một mình, anh lại nhớ bàn tay.

Bờ môi em ngày nào bỏng cháy
Cuốn lấy nhau quên đi ngày thu lạnh
Cứ ước gì thời gian đừng trôi vội,
Để giữ mãi vòng tay cạnh vòng tay.

Anh không quan tâm ngày qua, quá khứ
Bởi bây giờ, ta đang thuộc về nhau.
Và tương lai, ngày mai là mãi mãi
Sẽ yêu nhau trong suốt cuộc đời.

Điều gì đến cuối cùng sẽ đến
Đám cưới đường xa rước em về
Sống hạnh phúc trong căn nhà yên ấm
Bỏ mặc đời, bỏ mặc những bon chen.

2-9-2011

Thứ Ba, 30 tháng 8, 2011

Phải nói - Xuân Diệu


 Bỗng dưng ngày hôm qua, tôi chợt nghĩ trong tình yêu, những lời nói yêu thương ngày nào cũng phải nói, cứ nói đi nói lại những lời của ngày hôm qua, cái khác duy nhất là nó là lời nói yêu thương của ngày hôm nay. Những lời yêu thương đến trọn đời nghe như có vẻ sáo rỗng, lối mòn nhưng không nói thì không được. Những câu nhớ nhung vô nghĩa mà cứ phải lặp lại. Nhưng trong tình yêu thì không thể thiếu được điều đó. Và tôi chợt nhớ tới câu thơ của nhà thơ Xuân Diệu 
"Yêu tha thiết, thế vẫn còn chưa đủ 
Phải nói yêu trăm bận đến nghìn lần" 

Và quả thế, những câu nói yêu ấy, không bao giờ là cũ, với tình yêu. 
Tôi yêu em, yêu mãi chẳng rời, 
Bài thơ kia không là gian dối 
Tôi biết yêu em là đau khổ
Tôi đau khổ bởi nỗi nhớ dâng trào 
Em vô tình, em cứ mãi bên ai 
Để vô tình trong tôi bao khắc khoải. 
Ngày mai đây theo dòng đời trôi chảy 
Có khi nào em trở lại bên tôi. 

Và dưới đây là bài thơ Phải Nói của thi sĩ Xuân Diệu:


"Yêu tha thiết, thế vẫn còn chưa đủ?
Anh tham lam, anh đòi hỏi quá nhiều.
Anh biết rồi, em đã nói em yêu;
Sao vẫn muốn nhắc mọi lời đã cũ? "
- Yêu tha thiết, thế vẫn còn chưa đủ,
Nếu em yêu mà chỉ để trong lòng;
Không tỏ hay, yêu mến cũng là không.
Và sắc đẹp chỉ làm bằng cẩm thạch.
Anh thèm muốn vô biên và tuyệt đích,
Em biết không? Anh tìm kiếm em hoài.
Sự thật ngày nay không thật đến ngày mai...
Thì ân ái có bao giờ lại cũ?
Yêu tha thiết, thế vẫn còn chưa đủ,
Phải nói yêu, trăm bận đến nghìn lần;
Phải mặn nồng cho mãi mãi đêm xuân,
Đem chim bướm thả trong vườn tình ái.
Em phải nói, phải nói, và phải nói
Bằng lời riêng nơi cuối mắt, đầu mày,
Bằng nét vui, bằng vẽ thẹn, chiều say,
Bằng đầu ngả, bằng miệng cười, tay riết,
Bằng im lặng, bằng chi anh có biết!
Cốt nhất là em chớ lạnh như đồng,
Chớ thản nhiên bên một kẻ cháy lòng,
Chớ yên ổn như mặt hồ nước ngủ.
Yêu tha thiết, thế vẫn còn chưa đủ.

Thứ Sáu, 26 tháng 8, 2011

Đây thôn Vĩ Dạ và Gái quê


Hàn Mặc Tử

Đây Thôn Vĩ Dạ


Sao anh không về chơi thôn Vĩ? 
Nhìn nắng hàng cau, nắng mới lên, 
Vườn ai mướt quá xanh như ngọc 
Lá trúc che ngang mặt chữ điền. 

Gió theo lối gió, mây đường mây 
Dòng nước buồn thiu, hoa bắp lay... 
Thuyền ai đậu bến Sông Trăng đó, 
Có chở trăng về kịp tối nay? 

Mơ khách đường xa, khách đường xa, 
Áo em trắng quá nhận không ra... 
Ở đây sương khói mờ nhân ảnh, 
Ai biết tình ai có đậm đả



Gái Quê


Xuân trẻ, xuân non, xuân lịch sự 
Tôi đều nhận thấy trên môi em 
Làn môi mong mỏng tươi như máu 
Đã khiến môi tôi mấp máy thèm. 
Từ lúc bóng em bỏ trái đào 
Tới chừng cặp má đỏ au au 
Tôi đều nhận thấy trong con mắt 
Một vẻ ngây thơ và ước ao 
Lớn lên, em đã biết làm duyên 
Mỗi lúc gặp tôi che nón nghiêng 
Nghe nói ba em chưa chịu nhận 
Cau trầu của khách láng giềng bên. 

 

BẼN LẼN

Hàn Mặc Tử


Trăng nằm sóng soải trên cành liễu
Đợi gió đông về để lả lơi
Hoa lá ngây tình không muốn động
Lòng em hồi hộp, chị Hằng ơi!
Trong khóm vi vu rào rạt mãi
Tiếng lòng ai nói? Sao im đi?
Ô kìa, bóng nguyệt trần truồng tắm
Lộ cái khuôn vàng dưới đáy khe.
Vô tình để gió hôn lên má
Bẽn lẻn làm sao lúc nửa đêm
Em sợ lang quân em biết được
Nghi ngờ tới cái tiết trinh em.

TÔI KHÔNG MUỐN GẶP


Hàn Mặc Tử 
Tôi hằng muốn thấy người tôi yêu
Nhơ nhởn đồi thông lúc xế chiều
Để ngực phập phòng cho gió giỡn
Đưa tay hứng lấy tình thanh cao.

Tôi thích nép mình trong cánh cửa
Hé nhìn dáng điệu của người yêu
Bước đi ngượng nghịu trên đường cái
Mỗi lúc ngang qua trước mặt lều.

Có lần trông thấy người tôi yêu
Đôi má đỏ bừng, tôi chạy theo
Tìm lấy hương thừa trong nếp gió
Thờ ơ, làn gió thoảng bay vèo.

Có lần trông thấy người tôi yêu
Tôi lại giả vờ lên mặt kiêu
Như chẳng sá gì cô gái lịch
Xa rồi, hối hận mới nhìn theo.

Tôi cũng trông thấy người tôi yêu
Ngồi cạnh suối trong cởi yếm đào
Len lén đưa tay vốc nước rửa
Trong khi cành trúc động và xao.

Tôi không muốn gặp người tôi yêu
Có lẽ vì tôi mắc cỡ nhiều
Sắc đẹp nõn nà hay quyến luyến.
Làm tôi hoa mắt nói không đều.