Một gian nhà trống vắng, chỉ còn lại hai bóng người vào ra. Đàn con thơ ngày nào đã lớn, chúng đã cất cánh bay theo cuộc đời.Đợi chờ gì khi chúng là niềm hy vọng, niềm tự hào của cả một gian nhà. Ta sống là để đền đáp niềm tự hào ấy. Ta sống là để báo công sinh thành, dưỡng dục của mẹ cha. Để không còn nữa cảnh hai người đơn độc trong căn nhà nhỏ. Ta Sẽ Trở Về !
Điện Biên _ Niềm Kiêu Hãnh Thế Gian.

Chủ Nhật, 13 tháng 10, 2013

tình yêu


lời em hứa một lần rồi sẽ quên
lời anh hứa sẽ thoáng qua bên thềm
chuyện tình yêu đâu chỉ là đôi lứa
lấy nhau về là sẽ ở bên nhau

có thứ tình yêu đã bền lâu
có thứ tình yêu vừa chớm nở
ân tình một chút cũng đủ đau
khi vừa lỡ dở nỗi sầu đã mang

chẳng ai cam chịu cảnh khó khăn
ngồi nhìn nhau, nhờ vả cha mẹ
chẳng mấy ai sống dễ dàng
cũng một phần, nhưng không phải cơ chế

dám yêu là đã dám lo toan
bên nhau ý hợp tâm đầu
dám vì nhau mà sống cho nhau

mùa đông


anh biết mùa đông đôi khi không còn lạnh
đường về nhẹ hơn lúc mình anh
có em sẻ chia bao cay đắng
khoảng cách giàu nghèo cũng mong manh.

Thứ Sáu, 11 tháng 10, 2013

NGỌN NÚI LỬA PHỦ ĐẦY TUYẾT

                                      Nghiêng mình trước hương hồn Đại tướng

trời mùa thu se lạnh
chứa đầy nỗi tang thương
mới nghe đã thấy bàng hoàng
chỉ biết nghiêng mình
gọi tên: Đại tướng
dẫu biết sinh tử là lẽ thường
mà lòng vẫn nặng nỗi đau thương
nghe tin Người mất, lòng đau nhói
đặt bàn tay nơi ngực trái. Nghiêng mình
tiếc thương

làm sao kể hết chiến công
tầm vóc Người
không sử gia nào viết nổi
trận Điện Biên chấn động địa cầu
đưa tên Người trở thành huyền thoại

Người chiến sĩ ấy
như ngọn núi lửa phủ đầy tuyết
với trái tim đầy nhiệt huyết
bên trong phong thái kiên cường
như chim đại bàng bay về nơi vô tận
tên tuổi Người sống mãi
trong trái tim mỗi người Việt Nam

Hồ Xuân Kiên, Tháng 10/2013 

Thứ Ba, 27 tháng 8, 2013

Thơ

tạm quên đi những điều quá khứ 
tôi trở về hiện thực đời tôi 
môt thoáng qua, rồi chào Hà Nội 
vẫn phải xa, dù muốn ở mãi 
những chuyện tình với khoảng cách thời gian 

trở lại Điện Biên, những mảnh đường chào đón
một chút hương vị của mùa mưa
có đôi lúc tôi thấy lòng thắt lại
nỗi thất vọng tràn về
vì thiếu quyết liệt
nặng lòng với thôn quê
bỏ rơi Hà Nội, thành phố có một người quen