Một gian nhà trống vắng, chỉ còn lại hai bóng người vào ra. Đàn con thơ ngày nào đã lớn, chúng đã cất cánh bay theo cuộc đời.Đợi chờ gì khi chúng là niềm hy vọng, niềm tự hào của cả một gian nhà. Ta sống là để đền đáp niềm tự hào ấy. Ta sống là để báo công sinh thành, dưỡng dục của mẹ cha. Để không còn nữa cảnh hai người đơn độc trong căn nhà nhỏ. Ta Sẽ Trở Về !
Điện Biên _ Niềm Kiêu Hãnh Thế Gian.

Thứ Năm, 8 tháng 11, 2012

Về chuyện VN số 1 về Cafe...

Lâu lắm mới viết bài cho blog này đươc. Có nhiều lý do để mình làm điều đó. Lập một blog khác, để không ai biết mình. Mọi thứ vẫn im lặng. Có thể chứ!!!  Hơn nữa mình về nhà rồi, tận Điện Biên xa xôi. Chỉ có núi rừng heo hút. Sương mù giăng kín mỗi sáng thức dậy. Nhưng yên bình, và thanh thoát hơn. 
Cà phê, nhà mình trồng cà phê cho nên hơi bận bịu chút. Nhưng mình vẫn cố gắng lên mạng đều đều mỗi tối để check tin tức. Từ hôm được tin cà phê Việt Nam xuất khẩu số 1 thế giới. Mình buồn chán và thất vọng vô cùng. Và  mất dần niềm tin vào lãnh đạo Đảng và Nhà nước. Vì sao ư! bài học lúa gạo còn đó, số 1 nhưng giá cà phê mua trong dân (tức nhà mình bán ra đó) giảm tệ hại, mọi năm bình bình từ 40-50. Thế mà năm nay không vượt nổi 35 ngàn/ 1kg cà phê trấu khô. 
Thất Vọng. 

Thứ Bảy, 29 tháng 9, 2012

Xem tivi...

Đang xem "Chúng tôi là chiến sĩ" trên vtv3, nghe bài phiên chợ ngày xuân. Chợt nhớ ngày xưa, hồi năm đầu lớp mình tập văn nghệ, Thuận Chíp hát mới hay làm sao, hơn cái cậu bộ đội hát trên tivi nhiều. Phải chăng lên tivi toàn đồ đểu??? 

Hoặc giả dối, hoặc nói quá lên. Bật tivi giờ chả có gì đãng xem, ngày xưa còn có bóng đá, còn bây giờ - nhà mh không có Truyền hình cáp - nên chả có gì đáng xem , trừ vài bộ phim của bọn tàu khựa... 

Thứ Tư, 26 tháng 9, 2012

Vâng. Lại là công việc....


hành trình xin việc quả thật là không hề đơn giản. lang thang qua những chỗ nộp hồ sơ, chỉ duy một gợi ý khả quan nhất là lên huyện mới cách nhà mình 120km.
còn những chỗ khác thì rất khó khăn, cơ chế, chế độ, sự sách nhiễu quả là nhiều điều để nói.
một là 5c, hai là money, mà hai loại này đều rất liên quan đến nhau.
cũng do đi lang thang nhà các quan mới biết, nhà các quan rất chi là sang trọng, cho dù họ chỉ là những "công chức" đơn thuần, với mức lương "không bao giờ" có thể đủ để họ sắm như vậy được, chỉ có thể là quà tặng.

Thứ Sáu, 21 tháng 9, 2012

Tại chức, liên thông và Chính quy

Ôi... bây giờ thì mình biết cái lợi của Tại chức và Liên thông rồi.
Kết quả là mình phải chật vật để bon chen với chúng nó...
==>> cái hại của những loại Chính quy ngu dốt như mình....

Góc nhìn cuộc sống: Đồng hồ đo km cuộc đời



Một số người nói cuộc đời là một đại lộ. 

Đó cũng là một ý hay để nhìn về cuộc đời. Tôi tưởng tượng tôi đang chạy trên con đường của cuộc đời tôi với vận tốc 60 dặm/giờ. Mỗi phút đi được một dặm. Ước chừng tôi sống trên đại lộ ấy khoảng 12.500.000 phút, có nghĩa là đồng hồ đo km của tôi sẽ có thể đọc 12.500.000 dặm.

Tôi tự hỏi có bao nhiêu dặm tôi dùng để nhìn ngắm con đường, hay dùng để nhìn ra cửa sổ. Tôi tự hỏi có bao nhiêu dặm tôi dùng để nhìn vào kiếng chiếu hậu và không quan tâm tôi đang chạy nhanh đến thế nào.

Tôi tự hỏi có bao nhiêu dặm tôi lái xe qua các vòng xoay, và bao nhiêu lần tôi phớt lờ các biển báo giao thông – dù chúng vẫn luôn tồn tại ở đấy… Tôi tự hỏi có bao nhiêu dặm tôi không thể cầm lái vì quá say và… bao nhiêu vụ tai nạn mà tôi đã gây ra…

Tôi tự hỏi có bao nhiêu dặm tôi cảm thấy đáng tiếc cho chính mình, hay bao nhiêu dặm tôi đã dùng để hát những bài hát tôi yêu thích trên radio.

Tôi tự hỏi có bao nhiêu dặm tôi lái xe cho tôi và bao nhiêu dặm tôi lái xe cho ai đó mà tôi quan tâm. Tôi tự hỏi có bao nhiêu dặm tôi băng qua ai đó trên phần đường tôi đang đi mà không dừng lại để giúp họ.

Tôi tự hỏi có bao nhiêu dặm tôi thắt dây an toàn và bao nhiêu dặm tôi đã đi mà buông tay ra khỏi tay lái.

Tôi tự hỏi có bao nhiêu dặm tôi đi một mình và bao nhiêu dặm tôi cười vang với bạn bè và gia đình ngồi đằng sau ghế.

… Tôi tự hỏi có bao nhiêu dặm tôi sẽ lái xe trước khi tôi biết mình đi đâu…


(Theo Semade)

KHX sưu tầm trên Internet