Một gian nhà trống vắng, chỉ còn lại hai bóng người vào ra. Đàn con thơ ngày nào đã lớn, chúng đã cất cánh bay theo cuộc đời.Đợi chờ gì khi chúng là niềm hy vọng, niềm tự hào của cả một gian nhà. Ta sống là để đền đáp niềm tự hào ấy. Ta sống là để báo công sinh thành, dưỡng dục của mẹ cha. Để không còn nữa cảnh hai người đơn độc trong căn nhà nhỏ. Ta Sẽ Trở Về !
Điện Biên _ Niềm Kiêu Hãnh Thế Gian.

Thứ Ba, 17 tháng 4, 2012

Mệt mỏi và chán nản!!!

       Mấy hôm nay tâm trạng mình có vẻ bất an. Không biết có chuyện gì nữa. Cảm giác mệt mỏi cứ đeo bám mình mãi. Nhiều khi muốn thoát ra ngay lập tức mà không được. Báo cáo thực tập thì chưa viết xong, kỳ thi tốt nghiệp đến gần rùi mà ôn thi thì chả ra sao cả. 
        Trời thì đang nắng, có vẻ như đã quen với không khí ẩm ướt từ tết mà giờ trời nắng nên mình chưa quen, người mệt và dễ ốm. Trong người cảm thấy không ổn và dễ chán nản. Chắc là mình phải làm gì đó để mình làm việc tốt hơn vậy. 
      Hôm nay đi học báo chí, học cách chụp ảnh, học cách viết. Thầy giáo dạy mình cũng khá giỏi và nhiệt tình nữa. Cứ mỗi ngày mình lại có được những tấm gương để mình học hỏi, để mà phấn đấu. Kết lại một điều là: tự đi trên đôi chân của mình. 
        Sắp học hết 4 năm đại học, mọi thứ dường như quá mơ hồ. Mình sẽ làm gì? Và biết làm gì để khẳng định bản thân. Thôi thì trước mắt mình cứ làm cái gì mà mình thích vậy. Còn lại mọi chuyện nó sẽ đến và chẳng có gì là nằm ngoài quỹ đạo của cuộc đời này cả... 
Thôi thì rảnh rang viết vài chữ vậy, bớt stress tý ty... bây giờ ngồi giải quyết nốt mấy vấn đề ôn thi đã... :)) 

Thứ Bảy, 14 tháng 4, 2012

Tuổi thơ tôi



nơi ta sinh không có dòng sông hiền hòa
cùng soi bóng lũy tre mỗi khi chiều tà
nơi ta sinh không có bờ đê ngoằn ngoèo
chạy dài nỗi nhớ của tuổi thơ.


nơi ta sinh chỉ có dãy núi dài
những quả đồi trọc trơ toàn đất
những rừng cây không còn nguyên thủy
nhưng bầu trời vẫn rất trong lành.


nơi ta sinh có Pha Đin hùng vĩ
có Tảng Quái uốn vòng từng khe núi
nơi thủa xưa rừng ten che phủ
đến hôm nay là bát ngát cà phê...

ta lớn lên trong vòng tay cha mẹ
ấp ủ tuổi thơ bên cánh diều chiều buông
biết bầu trời rộng mở những trưa nắng
cưỡi trâu hóng gió đỉnh đồi

ta lớn lên nhờ giọt mồ hôi trên trán cha mẹ
tần tảo trên từng mẩu ruộng, mảnh nương
nhờ mạch nước ngầm thành ao nuôi cá
những đêm trăng giật cần thành bữa ăn

nhớ tuổi thơ chỉ là trang sách học
những bài văn trong sách giáo khoa
cũng nuôi được ta thành người lớn
để biết những điều ngoài sách giáo khoa

nhưng tuổi thơ chính là nếp nhăn của mẹ
và mái tóc bạc dần của cha

Bên bờ Nậm Rốm

Hôm qua lên thư viện, đọc báo Văn nghệ quân đội, thấy một bài thơ về quê mình nên chép về, đưa lên đây. Bài thơ Bên bờ Nậm Rốm của tác giả Nguyễn Hoa. Nói thực là mình cũng chưa ngồi bên bờ sông này bao giờ. Thậm chí còn chỉ nhớ là hình như có đi qua thôi. Nhưng mỗi lần nhắc đến Nậm Rốm là có một cảm giác gì đó – người ta có thể gọi là nhớ quê.

Ảnh: nhiepanh.vn

Dưới đây là bài thơ:

Bên bờ Nậm Rốm
                                        Nguyễn Hoa

Như còn ở trong mơ
tôi đã đến bên bờ Nậm Rốm.

Mây thương thương, gió thương thương
tần ngần đồi A, đồi C lặng lặng.

Bàn chân tôi nhẹ nhàng lối nắng
tối mảnh đạn còn găm…

Lối tôi lên phía trước Tây Trang
nâu nâu màu cờ cỏ…

Tôi vốc nước lên tay – ôi phù sa đỏ
Mường Thanh xanh ngát đồng.

Trước tôi bao người lớn khôn ở đó
uống nước dòng sông.

Trước tôi bao người đã đến
lịch sử có Điện Biên!

Sau tôi bao người sẽ đến
vàng thơm mùa lúa vàng.

Và lòng tôi như gió dậy hương
khôn nguôi vỗ bờ Nậm Rốm! 

Chép từ tờ Văn Nghệ Quân Đội số 745, tháng 3 - 2012. 

Thứ Sáu, 13 tháng 4, 2012

Đêm đêm bên bàn tay...


Ngồi làm cú đêm mà dạo này muỗi vo ve hơi bị nhiều, bất chợt một nàng muỗi dịu dàng dừng lại trên tay cầm chuột của mình. Và bắt đầu châm ngòi qua làn da yếu mềm, ban đầu mình định vỗ cho nó một cái chết tươi luôn, nhưng thấy cái máy ảnh để gần đấy, cái tay trái vơ lấy lia vài kiểu, trong khi tay phải vẫn để nguyên cho nàng muỗi ta chích. 

Lúc đầu cũng đau đau, sau thì thấy ngứa ngứa, khó chịu vô cùng. Chỉ muốn đập, hoặc là rung tay để nó bay đi mà thôi.  


Nhưng sau khi lia được mấy nháy thì bỏ máy xuống, vỗ 1 phát!!! Thế là mình lại sát sinh... Đặt nàng vào lòng bàn tay mình mà thấy nhỏ bé quá, tội nghiệp đời con muỗi, nhưng trách sao được mình đã sát sinh chứ. Nếu mình không đập chết thì có nghĩa là mình sẽ bị chích, mà bị rồi đấy thôi, mà bệnh từ muỗi thì cũng nguy hiểm lắm lắm. Nhưng may mắn cho nàng muỗi này là vào tay mình, nên có vài kiểu ảnh - gọi là di ảnh lúc sinh thời.... 



Đây lại là một nàng muỗ khác, may mắn hơn là mình chỉ chụp thôi chứ không tiêu diệt. Vì nàng ta đậu trên tường mà. Ngồi đọc Tốt-tô-chan, vô tình thấy thế là chụp thôi, được thêm một nàng muỗi vô ảnh của ta mà... 


Cà phê đêm...Đang ngồi viết cái báo cáo thực tập, mang ý định thức trọn đêm nay. Nhưng chưa biết để làm gì, có lẽ phải thêm cốc cà phê nữa, xem có ngủ được không đã. Vì báo cáo thì mai lên thư viện trường đọc đã, mới làm được cụ thể... 


Nhìn ảnh mấy con muỗi ăn đêm, chợt nhớ về những người phải mưu sinh ngoài đường phố về đêm. Đặc biệt là những cô gái mà làm cái nghề mà thiên hạ khinh bỉ - nghề mãi dâm. Quan điểm của mình là không nên khinh bỉ ai cả, vì dẫu sao, họ cũng sống bằng lao động của bản thân, dù bằng cách nào đi nữa. Và không phải ai cũng muốn làm cái nghề đó, nhưng hoàn cảnh nhiều khi không cho phép họ làm khác được. Giống như khi ta đang trên con thuyền lênh đênh giữa biển khơi, đâu phải muốn trở lại bờ mà được đâu. Họ cũng vậy, làm người lương thiện ư? Tạm mượn câu viết của Nam Cao viết về Chí Phèo, ai cho họ lương thiện chứ? Khi mà xã hội đầy những kẻ gian dối, mà những kẻ ấy có bao giờ lộ mặt đâu.... 
Sự phát triển của nền kinh tế, sự đi xuống của đạo đức xã hội, rồi nền giáo dục yếu kém.... hay nói cách khác là xã hội bây giờ sống vì tiền là chính. Ngày xưa, ông cha ta có câu "Miếng trầu là đầu câu chuyện" còn nay thì sao, mọi người vẫn nói với nhau rằng, "phong bì là đầu câu chuyện". Hay có tiền mua tiên cũng được. Dù không phải tất cả nhưng những người có tiền bây giờ, những thanh niên đi xe sang, xe đẹp. Tôi chắc chắn chẳng phải tiền của họ làm ra, đó là tiền của bố mẹ họ. Và họ tiêu tiền như rác. Hoặc những quan chức, ở VN đã làm quan là sẽ giàu, sẽ có tiền, có đất, có v.v... thứ. Dù chỉ là những chức nhỏ nhặt như trong chính quyền xã mà thôi. Chứ đừng nói gì đến các cấp lãnh đạo cao hơn. 
Mà thôi, không nói nữa. Bài này cốt là khoe cái ảnh con muỗi, nói nhiều thế làm chi. Chính trị chỉ là chuyện của những người nhàn rỗi thôi. Nếu bạn có một công việc, một gia đình. Và bạn phải lo lắng sao cho gia đình mình tồn tại được trong cuộc sống hiện nay. Bạn phải làm việc, làm việc và làm việc để thêm thu nhập vì mọi thức giá cả cứ tăng lên chóng mặt.... Và bạn làm gì còn thời gian mà bàn luận chuyện thế sự nữa chứ. Còn nếu một ngày bạn nhận ra rằng vì sao mình kiếm nhiều tiền thế mà vẫn thiếu thì có thể là giá cả thị trường tăng, hoặc do một vài loại thuế khác nhau. Lúc ấy bàn sau... 
Còn bây giờ, hãy cứ lo cho mình một cuộc sống đi đã, hoặc tạm hài lòng với cuộc sống hiện tại, để làm một cái gì đó mình thích... Thế là sống có ý nghĩa rồi... Phải không nào??? 


Thứ Năm, 12 tháng 4, 2012

Tuổi học trò...

Ấy là hôm nay qua Facebook, mình vô tình nói chuyện với một người. Mà người ấy là em gái của cô bạn mà ngày xưa mình thích. Cách đây cũng hơn 7 năm rồi. Đó là chính là người con gái đầu tiên mà mình thích, cũng có thể gọi là yêu cũng được, nhưng chỉ là đơn phương thôi. Ngày đó, hình như lớp 9 thì phải, cũng lâu rồi. Nàng hơn mình 2 tuổi, tóc ngắn, xinh xắn lắm, có lẽ vì thế mà mình thích chăng. Hì hì... Nhưng mình vốn là người nhút nhát, đâu dám làm quen đâu, có mấy lần viết thư nhưng không lời hồi đáp, thế là mình đành ôm mộng tình đơn phương, suốt ngày mơ với mộng. Đến nỗi mà đi học thay vì đi xe đạp qua con đường thị trấn đẹp đẽ thì mình lại cuốc bộ qua đường khó đi hơn, chỉ đơn giản là được qua nhà nàng. Bây giờ nghĩ lại buồn cười lắm ý. Thế rồi khi học hết lớp 12, nàng theo gia đình vào trong Nam sinh sống. Từ đó mình cũng dần dần quên. Chỉ thi thoảng đi qua khu đất nhà nàng khi xưa, chẳng có ai ở cả, lại ngâm nga bài thơ của thi sĩ Nguyễn Bính - giờ cũng quên luôn bài thơ. 
Vậy mà bây giờ... 
Được tin nàng đã lấy chồng, cũng quên không hỏi là từ bao giờ nữa. Tự nhiên thấy lòng có chút bâng khuâng, nao nao buồn, mà cũng không hẳn thế, ngày mai sẽ quên thôi... 
Nhận thấy bảo mọi người gặp nhau, quen nhau kể cũng do cái duyên cái số thật. Chứ không tự nhiên mà giữa biển người mênh mông ta lại gặp những người đó. Dù chỉ một lần, nhưng chắc chắn họ sẽ dạy ta một điều gì đó, mà có thể ta sẽ nhận ra ngay, hoặc rất lâu nữa, ta mới nhận ra... 
Lan man thế, lại nói về tình yêu, dù nàng không hẳn là mối tình đầu của tôi, nhưng cũng có cái gì gọi là đáng nhớ cho sự rung động đầu tiên đó chứ. Dù trong tình yêu, mình cũng chả phải đào hoa gì, cũng như một người bình thường thôi, đến giờ còn chưa tìm ra một người để kết đôi nữa là. Dù sao, cũng là chuyện lan man, nhắc nhớ một điều gì trong cuộc sống, là những dĩ vãng lục tìm lại, hoặc vô tình ta bắt gặp để rồi nhớ ra. Thế thôi.