Một gian nhà trống vắng, chỉ còn lại hai bóng người vào ra. Đàn con thơ ngày nào đã lớn, chúng đã cất cánh bay theo cuộc đời.Đợi chờ gì khi chúng là niềm hy vọng, niềm tự hào của cả một gian nhà. Ta sống là để đền đáp niềm tự hào ấy. Ta sống là để báo công sinh thành, dưỡng dục của mẹ cha. Để không còn nữa cảnh hai người đơn độc trong căn nhà nhỏ. Ta Sẽ Trở Về !
Điện Biên _ Niềm Kiêu Hãnh Thế Gian.

Thứ Năm, 12 tháng 4, 2012

Thứ 6 ngày 13 - có gì đáng sợ?


Hôm nay, một số người bỗng ở lỳ trong nhà không ló mặt ra đường. Nhiều người vội vàng huỷ mọi chuyến bay, từ chối giao dịch hoặc không ký hợp đồng. Vì sao vậy? Hôm nay là thứ 6 ngày 13 và người ta đang hoảng sợ.

Ảnh: Ngoisao.net 

"Ước tính khoảng 800-900 triệu USD bị thua lỗ trong ngày này bởi người ta sẽ không bay hoặc làm những công việc mà bình thường họ vẫn làm", Donald Dossey, nhà sáng lập Trung tâm điều trị stress và Viện nghiên cứu nỗi ám ảnh ở Asheville, North Carolina, Mỹ, cho biết.
Nỗi sợ thứ sáu ngày 13 ám ảnh từ 17 đến 21 triệu người ở Mỹ. Các triệu chứng bao gồm từ lo lắng tới hốt hoảng. Hậu quả còn khiến người ta đảo lộn mọi lịch trình hoặc từ bỏ hẳn một ngày làm việc.
Richard Wiseman, nhà tâm lý học tại Đại học Hertfordshire ở Hatfield, Anh, nhận thấy những người luôn coi mình đen đủi thì dễ tin vào những điều mê tín về may rủi. Wiseman tìm thấy 1/4 trong số hơn 2.000 người được phỏng vấn vào năm ngoái luôn cho rằng con số 13 mang lại rủi ro. Họ luôn bồn chồn, lo lắng vào những thứ sáu ngày 13, và vì vậy dễ gặp tai nạn hơn. Nói theo cách khác, nỗi lo thứ 6 ngày 13 chính là nguyên nhân làm hỏng việc của họ.
Vì sao thứ 6 ngày 13 lại trở thành ngày đen đủi như vậy?
Dossey, tác giả cuốn Holiday Folklore, Phobias and Fun, cho biết nỗi sợ bắt nguồn từ thời cổ đại, khi số 13 và thứ 6 - hai điều mang lại vận đen kết hợp với nhau thì tạo nên một ngày vô cùng bất hạnh.
Con số 13 là bắt nguồn từ truyền thuyết Nauy về 12 vị thần dự tiệc tại thiên đường Valhalla. Khi đó một vị khách không mời thứ 13 xuất hiện, thần tinh quái Loki. Tại đó, Loki đã bày đặt cho Hoder, thần bóng tối, bắn thần Balder xinh đẹp, vị thần mang lại niềm vui và hạnh phúc, bằng một mũi tên tẩm độc tầm gửi.
"Balder chết và cả trái đất chìm trong bóng tối và tang tóc. Đó là một ngày đen đủi, bất hạnh", Dossey nói. Từ đó trở đi, con số 13 trở thành điềm gở và báo trước những điều không lành.
Trong kinh thánh cũng có nhắc tới con số 13 không may mắn. Judas, phản đồ của Jesus là vị khách thứ 13 trong bữa tiệc cuối cùng. Trong khi đó ở thành Rome cổ, các vị phù thuỷ thường tập hợp thành những nhóm 12. Nhân vật thứ 13 là quỷ dữ.
Thomas Fernsler, nhà khoa học tại Trung tâm khoa học và toán học tại Đại học Delaware ở Newark, thì cho rằng con số 13 xấu vì nó nằm sau số 12. Theo Fernsler, các nhà số học coi số 12 là số hoàn chỉnh. Một năm có 12 tháng, có 12 cung hoàng đạo, 12 vị thần Hy Lạp, 12 tông đồ của Jesus, Hercules lập 12 chiến công. 13 trở thành điều không may mắn bởi nó vượt quá sự hoàn thiện.
Nỗi sợ con số 13 thể hiện rõ trong thế giới hiện đại ngày nay. Hơn 80% các toà nhà cao tầng không có tầng 13. Nhiều sân bay bỏ qua cổng thứ 13. Bệnh viện, khách sạn thường xuyên không có phòng 13. Trên các dãy phố ở Florence, Italy, những ngôi nhà nằm giữa số 12 và 14 được đánh số là 12 rưỡi. Nhiều người mê tín cũng coi số phận bi thảm của con tàu Apollo 13 liên quan tới số 13.
Còn với thứ 6, đó là ngày chúa Jesus bị hành quyết. Một số học giả cũng cho rằng Eve cùng Adam thử trái cấm vào thứ 6. Còn trường hợp nổi bật nhất là Abel bị Cain giết vào thứ 6 ngày 13.
Dossey cho rằng cách phòng tránh tốt nhất chỉ đơn giản là hướng những suy nghĩ tiêu cực sang tích cực. Tập trung suy nghĩ về những điều tốt đẹp sẽ tạo ra cảm giác thoải mái và làm giảm bớt căng thẳng.
Wiseman, nhà tâm lý tại Đại học Hertfordshire, cũng khuyên rằng: "Mọi người nên nhận ra rằng họ hoàn toàn có thể tạo ra chính vận may hay vận rủi cho mình. Họ nên nghĩ đến những điều may mắn như những sự kiện vui vẻ trong cuộc sống, nhớ lại những điều tốt đẹp đã xảy ra và chuẩn bị sẵn sàng để kiểm soát tương lai".
Một số quan niệm dân gian lại gợi ý cách giải xui là trèo lên lên đỉnh ngọn núi hoặc tháp chọc trời rồi đốt tất cả những chiếc tất thủng lỗ. Hoặc cách khác là làm động tác trồng cây chuối và ăn một mẩu xương sụn.
Nếu bạn lo ngại thứ 6 ngày 13 thì hãy tự chọn cho mình một cách đề phòng, để ngày hôm nay mang đến cho mình thật nhiều may mắn.
Minh Thi (theo National Geographic)

Thơ của một thời ngu ngơ...

Một bài thơ mình viết cách đây 6 năm, để tặng người con gái mình thích khi đó, lớn hơn mình 2 tuổi. Dù chỉ là đơn phương, mình nhát quá mà, đâu dám bày tỏ tình cảm đâu. Để rồi nàng theo gia đình vào trong miền Nam, và từ đấy mình chẳng còn nghe tin tức gì về nàng nữa. Hôm nay nghe tin nàng đã lấy chồng từ bao giờ rồi ý. Tự nhiên lại lôi quyển thơ tự viết cách đây mấy năm ra đọc lại, mà lòng thấy bâng khuâng.... 

Đôi bàn tay nhỏ luồn trong gió 
Dưới cơn mưa sáng ngày sao không thấy 
Bóng em loáng thoáng tận đằng xa 
Bởi vì sao em đành bỏ lại 
Một người buồn nơi này, nhớ không? 

Sáng nay trời lại tuôn dòng lệ 
Gặp em lần cuối tiễn em đi 
Nơi chân đèo heo hút mây trôi 

Anh biết anh chẳng bao giờ có thể 
Ôm em trong lòng dưới ánh trăng 
Anh sẽ chẳng bao giờ rõ được 
Sắc biếc trắng trong nơi hồn anh 

KHX, 2006. 

Thứ Tư, 11 tháng 4, 2012

Phải nén lòng



Chẳng hiểu tại sao những lúc
Nhớ em, anh lại cố kìm lòng
Để quên tàn thuốc ở bên tay
Để nguội chén trà nóng, bên khay

Chẳng hiểu vì sao những lúc  
Nhớ em, anh lại phải kìm lòng
Để thơ về bao nhiêu lần đêm vắng
Gió mênh mông, trăng buồn khuất sau mây

Bài thơ kia anh biết sẽ thế thôi
Chỉ đăng lên blog riêng anh
Sẽ chẳng bao giờ em đọc được
Mà có đọc em cũng chỉ cười vui

Những nỗi nhớ chỉ mình anh chịu đựng
Những dày vò chỉ có anh đau khổ
Nhưng một ngày, anh cũng kìm nỗi nhớ
Để nhận ra như thế chẳng đáng đâu

Nhưng câu thơ, lắm lúc trái ngược hẳn
Không chạy ra theo điều anh muốn viết
Cứ vẽ vời chẳng nén nét bàn tay
Ném bút đi và thở dài bất chợt

Chẳng hiểu vì sao những lúc
Nhớ em anh lại phải kìm lòng
Cuộc đời như dòng sông uốn khúc
Mang nước về với chính biển khơi

Anh hiểu vì sao những lúc
Nhớ em anh phải nén lòng
Nhưng thời gian sẽ cho anh làm được
Phải kìm lòng để được nhớ về em 

11/4/2012 

Lẽ ra...



Lẽ ra hôm nay mình đi học NV báo, nhưng thầy lại báo nghỉ. Lẽ ra hôm nay mình định lên thư viện để tìm mấy bài viết về Nhật Bản tham khảo cho báo cáo thực tập, nhưng lại đi ngồi lan man trà đá. Lẽ ra hôm nay mình định lúc về làm vài cốc bia – một mình thôi, nhưng lại hết tiền…
Thực ra có nhiều cái lẽ ra, trong cuộc sống, dù ta có ấn định hoạt động mỗi ngày theo một kế hoạch nào đó song không phải lúc nào cũng răm rắp theo những kế hoạch đã vạch sẵn được. Vấn đề là ta làm việc thế nào, thực hiện nó đến đâu, với quyết tâm như thế nào,và kết quả đạt được ra sao? Nhưng nhiều khi mình cũng không quan tâm nhiều đến kết quả, mà là ở chỗ mình thực hiện nó, nghĩa là sự cố gắng của mình thôi. Làm hết sức mình là được rồi. Và điều quan trọng là mình đã hành động, có thể đó là bồng bột, nhưng đó là những gì mà mình thích, mình thấy cần thiết, chí ít là trong quãng thời gian mình thực hiện nó. Còn nhưng việc mà không thích, mà vẫn phải làm. Thì, điều đó chắc chắn kết quả sẽ không ra sao, mà nếu tốt thì chắc chắn nó sẽ đem lại nhưng suy nghĩ không hay về xã hội, hoặc những suy nghĩ về việc tại sao mà mình phải làm những điều mà mình không thích. Tại sao? 

Muỗi

Dạo này khí trời chuyển giao mùa, nên cảm thấy nóng nực hơn, muỗi cũng nhiều hơn. Chi chít những con muỗi vo ve bên tai trong từng giấc ngủ. Đã mấy đêm mình mất ngủ vì chúng. Nhiều khi không chịu được phải dậy để bật điện lên. Nhưng không giảm bớt đi bao nhiêu. Cuối cùng mình chọn giải pháp bỏ màn... Thế là ngủ ngon.. hì hì.  
Ảnh: My.opera.com



Đêm buốt lạnh 
Muỗi giăng 
bỏ vết thương chưa lành 
Say giấc nồng dở dang.