Một gian nhà trống vắng, chỉ còn lại hai bóng người vào ra. Đàn con thơ ngày nào đã lớn, chúng đã cất cánh bay theo cuộc đời.Đợi chờ gì khi chúng là niềm hy vọng, niềm tự hào của cả một gian nhà. Ta sống là để đền đáp niềm tự hào ấy. Ta sống là để báo công sinh thành, dưỡng dục của mẹ cha. Để không còn nữa cảnh hai người đơn độc trong căn nhà nhỏ. Ta Sẽ Trở Về !
Điện Biên _ Niềm Kiêu Hãnh Thế Gian.

Thứ Ba, 10 tháng 4, 2012

Giá trị tình yêu ...



Ai cũng có một lần rung động
Ai cũng có một mối duyên đầu
Nhưng sự đời vẫn thường làm dang dở
Để muộn phiền những chuyện không đâu.

Vẫn biết tình yêu là đáng quý
Mất đi rồi ta mới biết một điều
Giá trị tình yêu là ở đấy
Không dễ dàng lấy được người mình yêu. 

Học cách chấp nhận, học cách sống
Dẫu muộn phiền chẳng níu được tình yêu
Chỉ làm ta sống vì quá khứ
Kém đi nhiều, cơ hội của nay mai.

KHX, 10/4/2012

Thứ Hai, 9 tháng 4, 2012

Tản mạn đêm khuya...



Hà nội là nơi con người ta tìm mọi cách để được ở lại, tìm đến với những cơ hội, để mưu sinh trong cuộc sống hàng ngày. Ngày đầu mới bước chân đến đây, tôi cứ ngỡ mọi thứ thật giản đơn, cuộc sống thật yên bình. Nhưng 5 năm sau kể từ ngày ấy, tôi mới hiểu, có thể chưa nhiều, nhưng đủ để biết rằng, tồn tại được ở Hà Nội, không phải dễ.
Hà Nội, cũng như bất kỳ đô thị nào trên thế giới này, cũng có những người giàu, kẻ khó. Và cũng như các thành phố lớn ở Việt Nam, những chuyện môi trường, giao thông ùn tắc, những điều bất cập là không thể tránh khỏi. Cuộc sống mưu sinh khiên người ta phải bon chen, phải cạnh tranh nhau mà sống, mà đi lên. Nhưng có phải ở đâu cũng vô tâm đâu, có phải ở đâu cũng ích kỷ đâu. Vẫn có đấy, những tấm lòng, những người tốt thật sự. Nhưng quả thực, với tôi, việc đó chỉ có ở những người không quá giàu, và gần như tất cả những người tôi tiếp xúc là thế.
Lướt qua những con phố hà nội, nhìn những mớ dây lòng thong trên đầu, nhìn những cửa hàng ăn vỉa hè mang đậm nét đặc trưng hà thành, đó không phải là điểu đáng nói, nếu như, mỗi khi bạn ra ngoài đường, tôi đảm bảo là bạn sẽ nhìn thấy công an, nếu ngày nào mà bạn ra đường không thấy công an, thì đó là một ngày hiếm có lắm đấy, có lẽ cần phải ăn mừng. Dĩ nhiên, không chỉ riêng công an, đó là những CSGT, cơ động, thậm chí là dân phòng nữa, rất nhiều, đâu đâu cũng có… Các bạn thử nghĩ mà xem, nếu mọi thứ yên bình, xã hội phát triển thì có cần nhiều công an, cảnh sát đến thế không? Nhưng phải chăng là để bảo vệ trật tự, an ninh cho xã hội? Không. Chỉ để giảm ùn tắc giao thông mà thôi. Hoặc là để bảo vệ những chỗ được coi là quan trọng về mặt chính trị, như mấy chỗ chính phủ, nhà nước, quốc hội họp hành chẳng hạn. Còn an ninh trật tự, miễn không ảnh hưởng đến sự tôn nghiêm của chính quyền thì có gọi công an cũng chưa chắc đã được giải quyết.
Tôi ví dụ như chuyện móc túi trên xe bus, chuyện cướp giật giữa đêm trên đường Hà Nội. Tôi đã từng chứng kiến những cảnh bọn cướp lao vào đánh người đi đường chỉ để cướp xe máy, điện thoại…; hay như trên xe bus, bọn trộm ngang nhiên hành nghề mà có các bác lái xe dám nói gì đâu, dù nhẵn mặt chúng. Có việc gì, tôi đố bạn ấn 113 mà gọi được cảnh sát đấy. Không thì trên báo người ta chả viết cái loạt bài về việc dân biết kêu ai rồi ( báo tuổi trẻ thì phải).
Đó là chưa kể những nỗi niềm vất vả của vô vàn những người về đây kiếm sống, đó có thể là những sinh viên đi học rồi ở lại, sau khi kiếm được 1 công việc có tiền, nhưng bây giờ cũng phải quãng 5 triệu trở lên. Nhưng đó không phải là điều đáng nói, cái có thể nói ở đây, và sẽ là chủ đề không bao giờ cạn vói những ai muốn viết về nó. Những người lao động phổ thông từ những vùng lân cận Hà thành. Bạn có thể nghe thấy hàng đêm những tiếng rao đêm, bạn có thể thấy những gánh hàng rong mỗi ngày trên đường phố, bạn có thể thấy khi ngồi những quán nước ven đường, những cụ già bán dạo, những em bé đánh giầy… những mớ rau lúc trời chưa sáng, những công nhân lam lũ nơi công trường xây dựng, những nơi mà ta gọi là “chợ người”, những anh, những chú, bác ngồi đợi người đến thuê việc. chủ yếu là phu khuân vác là nhiều.



Nhưng chúng ta có thể thấy nhiều hơn thế, những cậu bé, cô bé ngồi trên những chiếc xe đắt tiền, thả mình vào những cuộc chơi bay bổng… dọc đường, màn đêm, bên cạnh gánh hàng đêm là những thanh niên ưa thích những chuyến phượt đêm.
Và còn nhiều điều nữa mà chúng ta phải nghĩ, phải suy… Cái mà tôi viết ra đây nó không hẳn là một bài viết, nó chỉ ghi lại những ý nghĩ của tôi. Mà biết đâu sau này, tôi có thể từ đó mà viết lên một điều gì đó. Gọn gang hơn, trau chuốt và dễ đọc hơn… vì thế nên bài này nó nằm ở đây…

Chủ Nhật, 8 tháng 4, 2012

Về nhà...

Mấy thằng bạn bảo với mình là sắp học xong 4 năm rồi, hết đời sinh viên. Bảo là muốn lên nhà mình chơi cho biết. Đấy thì lúc nào mình chả hoan nghênh các bạn chứ. Nhưng kế hoạch còn đang dang dở, lại thấy các bạn lo lắng nhiều quá, chuyện kinh tế thị trường bây giờ khó khăn quá. 
Cũng chẳng biết khi nào thì mới về được... Thế mà lúc nãy có cô bé lại gọi cho mình bảo khi nào đi thì gọi cho cô bé ấy đi với... Hài thế, sao lại biết được vậy ta... Vì đến mình còn chưa biết khi nào thì về cơ mà. 


Với những cung đường thế này thì mọi thứ càng thêm thú vị thôi, nhưng chắc các bạn sẽ thấy thích thú hơn, nếu đừng quan trong chuyện tiền nong. Tiền, dĩ nhiên là cần. Nhưng năm 4 rồi mà, đâu còn khái niệm mong chờ đầu tháng cuối tháng như xưa nữa. Vấn đề là lúc nào có hay không thôi. 





Mà mùa này thì cứ yên tâm đi, không đến nỗi sương mù dày đặc như thế này đâu nhé. Đường đẹp thôi rồi, cảnh cũng gọi là mê ly luôn. Có điều ngồi xe hơi ê mông 1 tý thôi... 




Đấy, tấm biển này đang chờ các bạn... Đi nhé....!!! 

Niềm tin với em



Không ai có thể cầm từng tia nắng
Không ai có thể nắm những hạt mưa
Nhưng anh biết một điều có thể
Mỗi một người, đều có những tin yêu…
 
Anh biết em không còn điều đó
Nhưng hãy tin em ơi, chỉ một điều
Niềm tin tình yêu luôn hiện hữu
Với 1 người em chưa hề nhận ra…
 
 

Thứ Bảy, 7 tháng 4, 2012

Lang thang...

Lang thang mãi Hà Nội cũng mệt, nhưng cuộc sống thì ở đâu cũng như vậy. Có chắc không khi mà rất nhiều người đã nói từ Huế trở vào cuộc sống dễ dàng hơn, không khí dễ thở hơn. Mình chưa có cơ hội vào đó nhưng sẽ đi, đi để biết... 
Thiết nghĩ, từ bắc vào nam, đâu cũng có những thành phố lớn, nhưng sao mà mỗi nơi mỗi khác, không tính về văn hóa, ở đây nói sự phát triển, quy mô phát triển. Bởi trên dải đất chữ S này, pháp luật là cho mọi người, mọi địa phương... Vậy sao vẫn có sự khác biệt. Có chăng đó là sự khác nhau về cách làm, cách thực hiện của con người nơi ấy mà thôi...