Một gian nhà trống vắng, chỉ còn lại hai bóng người vào ra. Đàn con thơ ngày nào đã lớn, chúng đã cất cánh bay theo cuộc đời.Đợi chờ gì khi chúng là niềm hy vọng, niềm tự hào của cả một gian nhà. Ta sống là để đền đáp niềm tự hào ấy. Ta sống là để báo công sinh thành, dưỡng dục của mẹ cha. Để không còn nữa cảnh hai người đơn độc trong căn nhà nhỏ. Ta Sẽ Trở Về !
Điện Biên _ Niềm Kiêu Hãnh Thế Gian.

Thứ Sáu, 6 tháng 4, 2012

Nửa đêm nhớ em da diết...


Bây giờ đã rất khuya rồi, mọi thứ đã chìm vào màn đêm sâu lắng. Và tôi lại nhớ về em, dù những ngày thắm thiết xưa kia đã xa rồi, rất xa. Dẫu tôi đã viết về em rất nhiều, nhưng tôi còn muốn viết nữa, viết mãi về em, một người tôi rất yêu. Tôi cũng không biết tại sao tôi lại nhớ em nhiều như thế. Thực tình tôi rất muốn quên em đi, quên mãi mãi, để không còn nhắc nhớ một chút gì về em nữa. Nhưng trong những lúc như thế này, tôi đã không thể làm được điều đó.
Dù mọi điều trong cuộc sống là thứ không thể nói trước, không thể tiên đoán tương lai một cách hoàn hảo và biến được nó theo ý muốn của mình, bởi nếu thế sẽ không còn gì là tự nhiên, là cuộc sống nữa…
Tình yêu cũng vậy, người ta bảo có duyên số, nhưng liệu có không? Ai mà biết được, nhưng tôi cũng cứ tin, hoặc cố tình tin để tự an ủi mình, những khi nghĩ về tôi và em.
Có ai sinh ra mà muốn mình nghèo khó đâu em. Tôi không phải là người quá nghèo đến mức không thể cùng em vẹn tròn cuộc sống. Nhưng tôi không thể cùng em vượt qua những cái nằm ở mức độ cao hơn nữa của sự vẹn tròn ấy. Tôi từng đọc đâu đó người ta viết rằng, một người đàn ông cần phải có tiền, thậm chí rất nhiều tiền, không phải để mình tiêu xài, cũng không phải để người mình yêu tiêu xài, mà là để cho người ấy, không bị ngả nghiêng, không bị lôi kéo bởi đồng tiền của kẻ khác.
Và tôi tin điều đó, cũng như tin vào duyên số vậy.
Bây giờ, dám chắc em và người ấy đang hạnh phúc bên nhau, tôi chúc mừng em, cứ thấy em cười vui, hạnh phúc là tôi tự hài lòng rồi. Nhưng nếu tôi là người mang đến cho em điều ấy, thì cuộc sống này, với tôi thật hạnh phúc biết bao…
Tôi chẳng bao giờ nhắc nhiều đến những vấn đề của bản thân, chuyện cuộc sống gia đình, chuyện yêu đương, mọi thứ dường như rất mơ hồ, ảo huyền. Chính tôi, nhiều khi cũng còn không biết điều gì đã xảy ra, đang và sẽ đến với bản thân… Với tôi, bản thân là một ẩn số rất lớn.
Tôi từng nghĩ rằng, mất em với tôi, sẽ là niềm hạnh phúc bởi tôi có thể quên được em, và tôi ít ra cũng có thể tìm cho mình một nửa còn lại của cuộc đời. Nhưng những ý nghĩ có bao giờ là sự thực đâu em ơi. Tôi không bao giờ đổ lỗi cho hoàn cảnh, tôi chỉ trách bản thân mình đang không cố gắng, không biết nắm giữ những cơ hội thược về tôi.
Với tôi, em luôn là cô gái đẹp nhất, bên em tôi luôn có một cảm giác an bình, thanh thản, một cảm giác thật khó nói, dù bằng bất kỳ thứ ngôn ngữ nào, nó chỉ có thể cảm nhận… bằng chính cảm nhận chân thật của con tim.

Vấn đề của Tình Yêu....


Vấn đề lớn nhất trong tình yêu đó là:


Những chàng trai tốt gặp phải những cô gái xấu, còn những cô gái tốt lại gặp phải những chàng trai xấu.
Họ yêu nhau và người nào tốt thì sẽ bị lừa dối.

Khi đó, những chàng trai tốt sẽ nghĩ rằng tất cả các cô gái đều giả dối.
Còn các cô gái thì lại cho rằng tất cả các chàng trai chỉ là những kẻ tán tỉnh.

Cho đến khi những chàng trai tốt gặp được những cô gái tốt, thì họ lại cố để k yêu và chỉ là những người bạn thân.

Và càng về sau thì họ lại nhận ra rằng họ đã yêu nhưng lúc này họ đã không còn đủ can đảm để thể hiện tình cảm của mình nữa..!

Và tình yêu thật sự sẽ theo đó mà chết đi.. :)



KHX st trên Facebook.

Thứ Năm, 5 tháng 4, 2012

Thứ Tư, 4 tháng 4, 2012

Mất em là điều hạnh phúc!




-         thôi em về đây
-         ừ. Chào em nhé.

Hắn tiễn cô bé ra ngoài cổng, rồi không như mọi lần đứng đợi cô bé đi khuất mới vào. Mà lần này, hắn đóng cửa đi vào luôn. Vào tới phòng, hắn thả mình trên giường mà suy nghĩ. Có thể chia tay là điều hợp lý, và biết đâu, mất đi tình yêu này, với hắn, là điều may mắn???
Hắn và cô bé quen nhau đã ngót 5 năm trời, và hắn đã yêu cô bé ngay sau lần gặp mặt đầu tiên, nhưng vì quá nhút nhát… hắn chỉ dám yêu thầm lặng, đơn phương. Tên cô bé là T, hắn chẳng khi nào dám nói chuyện với cô bé, dù khi hai người ngồi bên nhau, nhiều khi mấy tiếng đồng hồ… Thậm chí hắn còn chẳng dám nhìn cô bé… Có chăng hắn chỉ dám viết thư cho cô bé, viết những bài thơ, và cả gấp hạc giấy tặng cô bé, trong khi lẽ ra cô bé mới là người gấp hạc giấy tặng hắn, nếu cô bé yêu hắn. Nhưng đó là chuyện của những ngày tháng học trò. Và bây giờ hắn mới nhận ra những gì mà T đối với hắn chẳng khác nào trò đùa, với một món đồ chơi, ái tình.
Hắn và T gặp lại sau nhau khoảng 1 năm không gặp, khi cô bé xuống Hà Nội để học, và hắn như sướng điên lên được. Tất cả tình cảm khi xưa chợt hiện về trong trái tim ngây thơ của hắn. Bắt đầu có những buổi hẹn hò, cái nắm tay rụt rè của hắn…, những chiều dắt nhau bên ven Hồ Tây, nơi mà với hắn đã và sẽ có rất nhiều kỷ niệm, chỉ với riêng cô bé mà thôi.
Có lẽ những giây phút bên cô bé là những lúc hạnh phút nhất thời trai trẻ của hắn, chỉ có bên cô bé hắn mới cảm giác được vui vẻ, hạnh phúc. Nhưng có lẽ vì quá sung sướng mà hắn quên mất một điều rằng, cái cách mà cô bé đối xử với hắn, bất cứ ai nhìn vào cũng phải cho là có vấn đề. Suốt cả năm dài, cứ một thời gian gặp nhau, rồi lại bẵng đi không liên lạc nữa, rồi vài tháng sau lại gặp nhau vài lần, rồi cứ thế, cứ thế cho đến bây giờ. Hắn cảm giác gặp cô bé là điều quá khó khăn, nếu như T không muốn thì chẳng bao giờ hắn gặp được. Ai biết thời gian kia cô bé làm gì, gặp ai… Và quả thực, hay có lẽ, khi cô bé tìm gặp hắn, dù không nói nhưng hắn lờ mờ nhận ra rằng, cô bé yêu ai đó, và bị chia tay…
Hắn biết, nhưng quá yêu cô bé đi, nên đâu thể từ chối đi chơi với cô bé những lần như vậy…
Thành quả mà hắn nhận được chỉ là vài nụ hôn, mấy cái ôm, mấy phút cầm tay… Hắn cũng chả đòi hỏi gì hơn thế cho trái tim si dại của hắn cả.
Hắn đủ thông minh để nhận ra rằng, cô bé khôn và khéo khi gặp hắn, đưa ra những lý do mà hắn không thể chối từ… Nhưng hắn không đủ lý trí để không gặp cô bé nữa. Hắn thấy mình là người bất hạnh, hắn buồn…
Bây giờ hắn ngồi đây, nhìn lơ đễnh cả tập thơ mà hắn viết cho cô bé, có những bài từ ngày xưa, có những bài mà cảm xúc của hắn bị chi phối sau mỗi lần gặp cô bé…
Hắn vẫn chưa yêu ai khác ngoài cô bé, dù cho đã mấy lần có ý định đó. Nhưng rồi nghĩ tới cô bé, hắn lại thôi. Hắn vẫn chờ, chờ cô bé…
Và hôm nay, sau khi gặp cô bé, hắn chẳng còn cảm xúc để mà làm thơ nữa. Thay vào đó là những hụt hẫng, chơi vơi sau khi cô bé ra về. Hắn hiểu rằng cô bé sẽ không thuộc về hắn, dù hắn yêu cô bé lắm. T bây giờ đã là một người khác ngày xưa, về tất cả, tính cách, tâm hồn, cách nghĩ và các sống. Dĩ nhiên hắn cũng thay đổi, mọi thứ về hắn trừ một thứ, đó là tình cảm mà hắn trao về cô bé…
Liệu rằng, chia tay cô bé, hắn nói với trái tim mình vậy, cuộc sống của hắn có dễ chịu hơn, hạnh phúc hơn chăng…?
Không ai trả lời cho hắn được, ngoại trừ hắn mà thôi. Vì một điều đơn giản, hắn tự yêu và tự chia tay. Cô bé chưa một lần nói yêu hắn…