Một gian nhà trống vắng, chỉ còn lại hai bóng người vào ra. Đàn con thơ ngày nào đã lớn, chúng đã cất cánh bay theo cuộc đời.Đợi chờ gì khi chúng là niềm hy vọng, niềm tự hào của cả một gian nhà. Ta sống là để đền đáp niềm tự hào ấy. Ta sống là để báo công sinh thành, dưỡng dục của mẹ cha. Để không còn nữa cảnh hai người đơn độc trong căn nhà nhỏ. Ta Sẽ Trở Về !
Điện Biên _ Niềm Kiêu Hãnh Thế Gian.
Điện Biên _ Niềm Kiêu Hãnh Thế Gian.
Thứ Hai, 2 tháng 4, 2012
Vào Cafe Cuối Ngõ...
Dù không định post ảnh này lên vào giờ này, nhưng mà không ngủ được vì muỗi quá nhiều. Nên dậy viết vài chữ và đưa ảnh này lên đây.
Quán Cafe nhạc Trịnh Cuối Ngõ, số 4, ngách 78, ngõ 68, Cầu Giấy, Hà Nội.
Sáo và guitar...
Chủ Nhật, 1 tháng 4, 2012
Ấm lòng...
Trong cuộc sống, đôi khi ta bỗng
dưng cảm thấy vui vui, hạnh phúc trước một điều tưởng chừng như chẳng có gì đặc
biệt.
....
Biết bao nhiêu lần ta ấm lòng rồi, không thể nhớ hết. Nhưng ta biết, và hiểu, cái sự ấm áp đó vẫn luôn sưởi ấm tâm hồn ta, nuôi dưỡng thành một ngọn lửa nóng dần…
Có lẽ, đến lúc ấy, ta sẽ mang lại sự ấm áp cho những người khác. Và ta cũng sẽ vô hình, không là gì cả trong cuộc sống của họ, nhưng ít ra, ta làm họ thấy ấm lòng…
Có một người...
Anh chỉ yêu mình em, tất nhiên nếu em cũng yêu anh. Còn nếu không, anh sẽ giữ hình bóng em như một kỷ niệm, kỷ niệm đẹp để mỗi khi nhớ lại anh sẽ mỉm cười hạnh phúc vì đã yêu em như thế...
Thứ Bảy, 31 tháng 3, 2012
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)