Một gian nhà trống vắng, chỉ còn lại hai bóng người vào ra. Đàn con thơ ngày nào đã lớn, chúng đã cất cánh bay theo cuộc đời.Đợi chờ gì khi chúng là niềm hy vọng, niềm tự hào của cả một gian nhà. Ta sống là để đền đáp niềm tự hào ấy. Ta sống là để báo công sinh thành, dưỡng dục của mẹ cha. Để không còn nữa cảnh hai người đơn độc trong căn nhà nhỏ. Ta Sẽ Trở Về !
Điện Biên _ Niềm Kiêu Hãnh Thế Gian.
Điện Biên _ Niềm Kiêu Hãnh Thế Gian.
Thứ Bảy, 11 tháng 2, 2012
định viết một cái gì mà lại thôi
Sáng nay trời bỗng nhiên lạnh hơn, gió nhiều hơn, mưa phùn, mưa cũng đậm hơn mọi ngày. Trở lại Hồ Tây sau một thời gian khá dài. Mặt hồ vẫn vậy, vẫn những con sóng vỗ vào nhau từng nhịp, từng nhịp. Vẫn những cơn gió thổi đều làm rung đều từng hàng liễu rủ ven hồ. Nhưng hôm nay chỉ có mình tôi lơ thơ ven hồ. Dĩ nhiên lý do hôm nay tôi lên đây không phải vì buồn chán, vì nhớ em mà vì công việc. Nhưng khi ngồi bên quán trà đá ngắm những con sóng hồ tây bất chợt tôi lại nhớ đến em.
Thứ Tư, 8 tháng 2, 2012
Entry cho em...
Đã lâu lắm rồi tôi không gặp em. Tôi có nhớ em không? Tôi cũng chẳng biết nữa, chỉ biết tôi lâu lâu tôi vẫn ngắm em qua những bức hình, những bức em đưa tôi, những bức trong máy tinh của tôi, và trong chiếc móc khóa, cả hai mặt đều có hình em ở đó, và đang nở nụ cười rất tươi. Tôi chợt thấy nhớ em nhiều hơn. Và tôi muốn gặp em lúc này hơn bất kỳ khi nào khác. Nhưng điều đó bây giờ dường như là không thể. Và tôi lại gặp em trong giấc mơ đêm nay vậy.
Tôi biết rằng với em, tôi như một người anh mà em rất quý mến - như lời em nói vậy. Nhưng với tôi - trước kia và có lẽ bây giờ cũng vậy - em vẫn có một vị trí không đổi trong trái tim tôi.
Nhưng có điều những kỷ niệm ngày xưa chỉ là dĩ vãng, một dĩ vãng đẹp. Còn bây giờ, không biết do tôi hay do em, mà em vẫn hờ hững với tôi. Những lúc gặp em với tôi là rất ít, chỉ là những giây phút ngắn ngủi, nhưng tôi luôn trân trọng những giây phút ấy. Để rồi tôi ngồi nuối tiếc khi trở về căn phòng bé nhỏ cô đơn của mình. Tôi nhớ lại những lúc được bên em, ngồi cùng em, được ngắm em bên hồ tây mênh mông sóng khi chiều vội buông xuống. Tôi nhớ em thật nhiều.
Em vẫn ở đây, bên tôi mỗi ngày, nhưng đó là em ở trong chiếc móc khóa này. Không phải con người thật, không phải nụ cười thật và ánh mắt thật, chỉ là ảo ảnh. Nên càng làm tôi nhớ em hơn. Đã hơn một lần tôi cố ý bỏ nó lại ỏ phòng và không mang bên mình, nhưng như vô thức tôi lại lục tìm nó khắp các túi, trong ba lô như lục tìm hình bóng em trong kí ức của mình.
Lời cuối cùng cho entry này, đó là những tiếc nuối của tôi, vì tôi đã không thể là chính mình khi đối diện với em, nên tôi đã để mất em. Còn gì nữa cho cuộc tình này, và tôi, tôi sẽ phải cố vượt qua chính mình để sống, và để yêu. Nhưng tôi chắc chắn một điều rằng: nếu điều đó xảy ra, tôi vẫn sẽ không thể nào quên được em.
KHX.
Vĩnh Hưng, ngày 8-2-2012.
Tôi biết rằng với em, tôi như một người anh mà em rất quý mến - như lời em nói vậy. Nhưng với tôi - trước kia và có lẽ bây giờ cũng vậy - em vẫn có một vị trí không đổi trong trái tim tôi.
Nhưng có điều những kỷ niệm ngày xưa chỉ là dĩ vãng, một dĩ vãng đẹp. Còn bây giờ, không biết do tôi hay do em, mà em vẫn hờ hững với tôi. Những lúc gặp em với tôi là rất ít, chỉ là những giây phút ngắn ngủi, nhưng tôi luôn trân trọng những giây phút ấy. Để rồi tôi ngồi nuối tiếc khi trở về căn phòng bé nhỏ cô đơn của mình. Tôi nhớ lại những lúc được bên em, ngồi cùng em, được ngắm em bên hồ tây mênh mông sóng khi chiều vội buông xuống. Tôi nhớ em thật nhiều.
Lời cuối cùng cho entry này, đó là những tiếc nuối của tôi, vì tôi đã không thể là chính mình khi đối diện với em, nên tôi đã để mất em. Còn gì nữa cho cuộc tình này, và tôi, tôi sẽ phải cố vượt qua chính mình để sống, và để yêu. Nhưng tôi chắc chắn một điều rằng: nếu điều đó xảy ra, tôi vẫn sẽ không thể nào quên được em.
KHX.
Vĩnh Hưng, ngày 8-2-2012.
giới thiệu về Hồ Pa Khoang
Hồ Pa Khoang, còn gọi là hồ Pá Khoang. Dưới đây là phần giới thiệu về hồ.
| Hồ Pa Khoang. Ảnh: KHX |
| Một góc hồ - Ảnh: KHX |
Vị trí: Hồ Pá Khoang thuộc
địa phận xã Mường Phăng, huyện Điện Biên, tỉnh Điện Biên, cách thành phố Điện
Biên Phủ gần 20km, nằm kề quốc lộ 279, nối thành phố Điện Biên Phủ với Sở chỉ
huy chiến dịch Điện Biên Phủ - Mường Phăng.
Đặc điểm: Trong khu vực lòng hồ có các bản dân tộc Thái, Khơ Mú là những dân tộc còn giữ được những phong tục tập quán, nét đặc sắc của các dân tộc vùng Tây Bắc ...
Đặc điểm: Trong khu vực lòng hồ có các bản dân tộc Thái, Khơ Mú là những dân tộc còn giữ được những phong tục tập quán, nét đặc sắc của các dân tộc vùng Tây Bắc ...
Quần thể khu du lịch Pá Khoang có tổng diện tích 2.400 ha, trong đó: diện tích rừng 1.320 ha, đất nông nghiệp 300 ha, đất xây dựng cơ bản 150 ha, diện tích mặt nước 600 ha (có sức chứa là 37,2 triệu m3 nước).
Khu vực hồ có nhiều thuận lợi cho hoạt động du lịch như: thảm thực vật phong phú, địa hình đa dạng, khí hậu tốt thích hợp cho việc nghỉ dưỡng... Trong các thảm rừng quanh hồ có nhiều thú và nhiều loại hoa phong lan đủ chủng loại. Dưới hồ có nhiều loại cá và thực vật nổi (có khoảng 65 loài thực vật nổi, 14 loài động vật nổi, 6 loài động vật đáy...)
Hồ Pá Khoang nằm giữa một vùng thiên nhiên cảnh đẹp hùng vĩ, ẩn hiện trong mây trời non nước. Vào mùa đông sương mờ buông phủ tạo một phong cảnh huyền ảo, thấp thoáng nơi xa là những dãy núi trập trùng, những nếp nhà xinh xắn. Mùa hè không khí nơi đây thật dễ chịu với những luồng gió nam mát dịu. Tất cả tạo nên một khung cảnh êm đềm, thơ mộng, một thắng cảnh quyến rũ lòng người.
Trong khu vực lòng hồ có các bản dân tộc Thái, Khơ mú là những dân tộc còn giữ được các phong tục tập quán, nét đặc sắc của các dân tộc Tây Bắc vốn có... Đó là nguồn tài nguyên du lịch nhân văn hấp dẫn.
| Ảnh: KHX |
Nguồn: vnexplore.net
Thứ Ba, 7 tháng 2, 2012
Đêm rằm bên điếu thuốc, chén trà...
Trở lại cuộc vui đêm rằm náo nhiệt
Với khói thuốc trong đêm,
Với chén trà nóng hổi
Với cơn mưa xuân bất chợt ...
Buông lơi ...
Liệu rằng ngày mai có tới
Theo bước chân phiêu dạt khắp nơi
Hay là đôi bàn chân ngại bước
Muốn trói mình ở một góc trời riêng...
Ta châm đây, điếu thuốc hình cột cờ
Đất Thăng Long một thời oanh liệt
Làn khói tuôn như bao điều mộng ảo
Của những ngày lãng phí đời trai.
Ta rít đây, những sợi lá mỏng manh
Mà bao người mê say không bỏ
Người ta nhớ xứ Thanh, đất Cảng
Bởi hương thơm, êm say chẳng thể từ...
Nhắc đến đây ta chợt nhớ chuyện xưa
Chuyện đảng Thanh Hoa đầy căm phẫn
Và chuyện nay đất Cảng cũng đượm mùi
Những hôi tanh mùi cá ven đầm...
Ngươi là ai mà dân ta nên nỗi,
Nông dân là ai khi không còn đất
Nông dân làm gì khi sống cảnh lầm than
Là chủ ư! hay là nòng cốt...
Tôi nghe tin mà lòng đầy phẫn uất
Đời sông người dân như trái bóng tròn
Cứ lăn mãi trong đôi chân cầu thủ
Những vị quan tham béo quay tròn...
Trà cạn, thuốc tàn nhưng đầu còn suy nghĩ
Vẩn vơ những câu chuyện cuộc đời
Bứt rứt mãi làm ta xoay chuyển
Trong vạch vôi của sân cỏ lòng tham...
Với khói thuốc trong đêm,
Với chén trà nóng hổi
Với cơn mưa xuân bất chợt ...
Buông lơi ...
Liệu rằng ngày mai có tới
Theo bước chân phiêu dạt khắp nơi
Hay là đôi bàn chân ngại bước
Muốn trói mình ở một góc trời riêng...
Ta châm đây, điếu thuốc hình cột cờ
Đất Thăng Long một thời oanh liệt
Làn khói tuôn như bao điều mộng ảo
Của những ngày lãng phí đời trai.
Ta rít đây, những sợi lá mỏng manh
Mà bao người mê say không bỏ
Người ta nhớ xứ Thanh, đất Cảng
Bởi hương thơm, êm say chẳng thể từ...
Nhắc đến đây ta chợt nhớ chuyện xưa
Chuyện đảng Thanh Hoa đầy căm phẫn
Và chuyện nay đất Cảng cũng đượm mùi
Những hôi tanh mùi cá ven đầm...
Ngươi là ai mà dân ta nên nỗi,
Nông dân là ai khi không còn đất
Nông dân làm gì khi sống cảnh lầm than
Là chủ ư! hay là nòng cốt...
Tôi nghe tin mà lòng đầy phẫn uất
Đời sông người dân như trái bóng tròn
Cứ lăn mãi trong đôi chân cầu thủ
Những vị quan tham béo quay tròn...
Trà cạn, thuốc tàn nhưng đầu còn suy nghĩ
Vẩn vơ những câu chuyện cuộc đời
Bứt rứt mãi làm ta xoay chuyển
Trong vạch vôi của sân cỏ lòng tham...
Pa Khoang - nơi tâm hồn yên lặng
Đón tết Nhâm Thìn năm nay với tôi rất là ý nghĩa, bởi không chỉ tôi được sum họp cùng gia đình, mà còn ý nghĩa trong một chuyến dã ngoại cùng với bạn bè tại hồ Pa Khoang, nơi mà tôi tìm thấy niềm vui với bạn bè, nơi tôi tìm thấy những thú vui trong những chuyến đi, để rồi tôi thêm yêu, thêm quý mảnh đất Điện Biên quê hương mình.
Vẫn biết rằng không chiếc máy ảnh nào có thể giữ lại được những phong cảnh tuyệt đẹp của cảnh hồ nơi đây, những thứ mà ta chỉ có thể bằng ánh mắt của mình, bằng trí nhớ của mình và bằng sự cảm nhận của chính tâm hồn mình mới có thể giữ mãi được những gì mà Pa Khoang đem lại cho những người đã từng đến nơi đây. Nhưng dẫu sao với những ai chưa biết và chưa từng đặt chân đến mảnh đất Điện Biên và Pa Khoang thì những bức ảnh dưới đây có thể là một gợi ý.
Một góc Pa Khoang nhìn từ trên cầu
Đây cũng là noi hẹn hò thú vị ...
phong cảnh nên thơ
có ca nô cho du khách đến vói hồ
Những người bạn của tôi trong chuyến đi
Ngắm cảnh hồ trên chiếc ca nô
từ phía trước
một cây cầu bắc qua một đoạn hô
một lều tranh nhỏ
nơi mọi người có thể cắm trại và vui chơi
người ta gọi là đảo
sóng hồ nổi khi ca nô đi qua
xuống ca nô sau khi đã rời "đảo"
Những thông tin về hồ Pa Khoang, quý vị có thể check rất nhiều trên mạng. Nhưng để đến với Pa Khoang, có lẽ thú vị hơn cả là nên đi theo đường Mường Phăng bằng xe máy, ở đó các bạn có thể thấy được sự quanh co, khúc khuỷu của những cung đường cua gấp mà rất dốc nơi đây, nó còn khó đi hơn cả con đường lên Tam Đảo mà nhiều người đã biết...
Đến đây, chúng ta có cảm giác yên bình hơn, với những con sóng, với sự yên tĩnh, với rừng cây và cả những cánh chim lượn cánh trên sóng hồ.
Đến nơi đây, chúng ta có thể thỏa sức vui vầy cùng bạn bè và người thân, có thể nhóm lửa và tự mình nướng thức ăn.... hay có những khoảng không gian riêng tư.
Đến với Pa Khoang, với bầu không khí trong lành, chúng ta sẽ thấy tâm hồn mình nhẹ nhàng hơn, bỏ lại phía sau cuộc sống vội vã bên ngoài và chúng ta, thêm yêu mến thiên nhiên hơn.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)