Một gian nhà trống vắng, chỉ còn lại hai bóng người vào ra. Đàn con thơ ngày nào đã lớn, chúng đã cất cánh bay theo cuộc đời.Đợi chờ gì khi chúng là niềm hy vọng, niềm tự hào của cả một gian nhà. Ta sống là để đền đáp niềm tự hào ấy. Ta sống là để báo công sinh thành, dưỡng dục của mẹ cha. Để không còn nữa cảnh hai người đơn độc trong căn nhà nhỏ. Ta Sẽ Trở Về !
Điện Biên _ Niềm Kiêu Hãnh Thế Gian.

Thứ Ba, 20 tháng 12, 2011

Đợi


Hôm nay trăng tàn trên phố lạnh
Gió vi vu bên đèn đường lấp lánh
Cầu Long Biên một lần nhớ mãi
Với một người, dẫu vẫn mong manh.

Con đường đi ven bờ hồ ấy
Vẫn còn run mãi trong bàn tay,
Chỉ một lần khó vẹn tương lai
Bởi xa cách những lần nhung nhớ.

Vẫn góp vào đời sức nhỏ mọn
Vẫn mối duyên đời với ví von
Nhưng lòng ta bây giờ cô quạnh,
Đợi một người cùng chí núi non.

KHX.
18-12-2011

Em là ai?


em là ai 
mà sao anh phải nhớ 
giữa đêm khuya trằn trọc đến bơ vơ 
em là ai 
mà sao trong hơi thở 
hương tóc mai còn thoảng ở đâu đây 

em là ai 
mà làm anh nhớ mãi 
thao thức canh dài gọi mãi tên em 
em là ai 
là ai, là ai, là ai vậy 
để lòng ta thao thức mãi không vơi. 


Thứ Hai, 12 tháng 12, 2011

nếu hôm nay tôi vẫn chưa say ...


KHX

nhớ ngày xưa đường về chung lối 
dù phố đông hay đường về vắng bóng 
có em cùng anh chẳng để ý chi 
thấy đường về hôm nay bỗng ngắn lạ. 

đến hôm nay, vẫn những con đường đó 
đếm bóng người lại qua bên thềm ghế, 
đếm ánh trăng sóng sánh mặt hồ xưa. 
thấy đường về hôm nay xa xăm quá. 

người ta bảo yêu là phút khờ dại 
mà với anh, đã mấy năm rồi, 
dù rất muốn, nhưng một điều gì đó 
cứ níu anh trở lại với ngày xưa. 

anh sẽ khác, từ nay sẽ khác 
không nề hà những chuyện vô duyên. 
anh sẽ thế, và mãi là như thế 
không lụy tình vì một người phải quen. 

chén rượu kia anh sẽ không uống 
nếu chỉ mình anh cạn với trăng 
nếu chỉ là ganh đua, bon chen quá 
phải có bạn hiền, có sự sẻ chia. 

Vô đề


Ta muốn được lang thang với gió
Tung tăng như mây chiều buốt lạnh
Như hôm nay, giữa trời đông đó
Tia nắng vàng vẫn chấp chới, long lanh.

Ta những muốn vô tư, vô nghĩ
Nhưng làm người đâu được thoải mái
Vẫn nghĩ suy, lắm khi chỉ cho mình
Chuyện cuộc đời, có những lúc buồn vui.

Nhưng vui ít mà buồn thì nhiều
Như sóng hồ kia theo gió đẩy
Như bông hoa, có lúc tàn phai,
Nhưng vẫn sống và biết tỏa hương thơm… 

Thứ Bảy, 12 tháng 11, 2011

Tập truyện ngắn : Nguyễn Huy Thiệp - ''Tôi làm tất cả để có vốn sống thực đầy ắp cho nghề viết''


''Tôi làm tất cả để có vốn sống thực đầy ắp cho nghề viết''



Nguyễn Huy Thiệp là người có khả năng cuốn hút. Ông thể hiện sự sâu sắc, quyết đoán và khá ngay thẳng trong khi đối thoại. Có thể đằng sau vẻ ngoài lãnh đạm, khắc khổ của con người ''từng trải'' đó là một tâm hồn nhạy cảm hơn ta vẫn tưởng. Để diễn đạt nỗi buồn hay sự phiền lụy trong đời sống, ông có thói quen dùng từ ''đau khổ'' hay ''khổ''... Dưới đây là cuộc trò chuyện giữa ông và báo giới.
Ông có ý định viết tiểu thuyết hay chỉ dừng ở việc chuyển thể truyện ngắn thành kịch bản phim như hiện tại?
- Tôi không thể ''rửa tay gác kiếm'' nếu mình vẫn còn tha thiết với việc viết, nhất là khi được tạo điều kiện đầy đủ. Tôi cũng chuẩn bị cho cuốn sách từ 2 năm nay. Có điều, tôi vẫn thiếu một cái gì đó; có thể là một cú hích, một sự khởi động để bật khỏi sức ỳ...
Trong một lần trả lời phỏng vấn, ông nói, người ta thường phải xây đắp những thần tượng mới. Vậy trong các tác phẩm của ông có bóng dáng các thần tượng không?
- Tôi không nghĩ nhiều đến điều này. Con người mà không có thần tượng thì cũng đau khổ, nhất là tuổi trẻ... Nhưng nếu ai đó phải làm ''thần tượng'' thì rất khổ, luôn phải ''vào vai'' và khổ vì nhiều điều khác. Tôi không cần đến thần tượng, nhưng một đám đông thì cần. Quan trọng là phải không được nhận nhầm.
Ông quan niệm ra sao về cái Đẹp trong văn chương và cuộc đời?
- Tôi sang Pháp, được biết một câu chuyện. Tại một ngôi nhà thờ cổ có những cửa sổ bằng sắt, được gắn thêm đều đặn giữa hai chấn song là những chiếc vòng màu vàng. Mọi người đều tin là ai lồng cổ tay vào đó sẽ gặp điều may mắn, hạnh phúc. Đó là cái Đẹp. Cái Đẹp là điều kỳ diệu của nội tâm. Trong văn chương cũng vậy, cái Đẹp là do con người nhận thức, tất nhiên nó có một số tiêu chí chung. Song tôi không có quan niệm cố định, vì cái Đẹp luôn biến dịch. Có thể trong hoàn cảnh này một điều là đẹp nhưng lại không đẹp trong hoàn cảnh khác.
Triết lý bao trùm trong các sáng tác và cuộc sống của ông là gì?
- Tôi không có triết lý nào cả. Tôi chỉ hướng tới thiên nhiên. Thiên nhiên là điều tuyệt vời nhất. Hãy tôn trọng tự nhiên, môi trường sống của mình. Ta không muốn thì ngoài kia hoa vẫn nở, chim vẫn hót liên miên... Thiên nhiên bao gồm cả con người và cuộc sống. Mọi cái Đẹp và sáng tạo, thực ra đều ẩn giấu trong tự nhiên; nhà văn chỉ việc tìm và thấy chúng.
Ngoài công việc, hiện tại ông có thú vui nào không?
- Tôi trải nghiệm nhiều cuộc sống, đi liền với các nghề nghiệp: dạy học, làm viên chức, vẽ tranh, bán quán ăn đặc sản, làm gốm... nhưng chỉ nghề viết văn là còn lại. Tôi làm mỗi nghề không quá 3 năm; giống như mở ra, đóng lại những cuộc chơi. Có thể đứng ngoài quan sát nhưng tôi muốn thực sự là người trong cuộc. Muốn mình phải trải qua những vật lộn sinh tồn của mỗi nghề. Tôi làm tất cả để có vốn sống thực đầy ắp cho nghề viết.
(Theo Thể Thao & Văn Hoá )

Nguồn : Vnthuquan.net