Một gian nhà trống vắng, chỉ còn lại hai bóng người vào ra. Đàn con thơ ngày nào đã lớn, chúng đã cất cánh bay theo cuộc đời.Đợi chờ gì khi chúng là niềm hy vọng, niềm tự hào của cả một gian nhà. Ta sống là để đền đáp niềm tự hào ấy. Ta sống là để báo công sinh thành, dưỡng dục của mẹ cha. Để không còn nữa cảnh hai người đơn độc trong căn nhà nhỏ. Ta Sẽ Trở Về !
Điện Biên _ Niềm Kiêu Hãnh Thế Gian.

Thứ Năm, 29 tháng 9, 2011

Italo Calvino, lịch sử và sự chơi


KHX: Đọc Calvino mệt óc phết, khó theo nổi văn ông này. mình vừa mua quyển "Nếu một đêm đông có người lữ khách". Đọc mệt nhưng mà rất thú, không muốn rời trang sách tý nào cả. 


Càng nhiều tác phẩm của Italo Calvino được dịch sang tiếng Việt, ta càng có cơ hội chiêm ngưỡng tài năng độc đáo của một dạng nhà văn dường như chỉ nước Ý mới biết cách sinh ra, những người như Luigi Pirandello, Leonardo Sciascia hay Umberto Eco. Ở những nhà văn này, kiến thức đồ sộ không hiểu bằng cách nào lại có thể đi đôi được với giọng văn nhẹ nhõm trong một kết hợp hết sức nhuần nhuyễn.

Chạm đến đề tài lịch sử, hoặc người ta ưa coi đó là cái đinh để móc câu chuyện, thả sức sáng tác về tâm lý người có thực, đưa thêm vào nhân vật hư cấu, hoặc người ta sẽ trung thành hết mức với các sự kiện và bảng phả hệ, thuần túy thực hiện một công việc sắp xếp lại nhiều khi vô cùng khéo léo và tinh tế. Calvino lại không đi theo hai con đường ấy mà chọn một cách khác hoàn toàn, một dòng chảy nhỏ hiếm có, đặc biệt là trong bộ ba tiểu thuyết Tổ tiên của chúng ta, hiện đã có hai cuốn, Nam tước trên cây và Tử tước chẻ đôi, đều do Vũ Ngọc Thăng dịch (Nhã Nam và NXB Văn học).

Lựa chọn của Calvino ngay từ đầu đã báo hiệu sự đặc biệt, và chìa khóa để hiểu điều này là khía cạnh “trò chơi”: độc giả chúng ta bị lôi vào, một cách đầy tự nhiên, trong một cuộc chơi điển hình của những “bó buộc” (khái niệm then chốt của nhóm Oulipo, mà Calvino là thành viên quan trọng nhất bên cạnh Raymond Queneau và Georges Perec). Mỗi lần Calvino lại tự bó buộc mình khác đi, trong Nam tước trên cây là tình thế chàng nam tước cả đời không chạm chân xuống đất, trong Tử tước chẻ đôi là vị tử tước chỉ có nửa thân người, còn ở tập cuối cùng trong bộ ba tiểu thuyết này, Hiệp sĩ không hiện hữu, hiệp sĩ Agilulfe thuộc đạo quân của hoàng đế Charlemagne hóa ra không hề tồn tại; bộ giáp trụ của chàng bên trong trống trơn. Thế nhưng điều đó không hề ngăn cản chàng chiến đấu và ra lệnh cho anh lính hầu Gourdoulou.

Sau lựa chọn ban đầu ấy, lịch sử liền không còn giống như nó vẫn hiển hiện nữa, mà được khuôn dạng khác hẳn đi, theo cách nhìn và cách suy nghĩ giả định của các nhân vật được tạo ra đặc biệt như vậy, cũng như theo cách tổ chức cuộc sống đặc thù của những con người giả định kia. Quan trọng hơn hết, xuất phát từ những bó buộc, nhưng dường như những nhà văn kiệt xuất của “trường phái trò chơi” như Calvino lại đi đến được với tự do vô chừng. Lịch sử dưới cái nhìn của ông vừa quen thuộc vừa khác biệt, và lịch sử ấy không được đan dệt bằng các sự kiện nữa, mà trở thành một văn bản rộng mênh mông.

Tử tước Medardo xứ RạngĐông cùng viên lính hầu Curzio tham gia cuộc chiến chống quân Thổ Nhĩ Kỳ, gia nhập hàng ngũ quân Kitô giáo. Toàn bộ sự uy nghiêm của đội quân lừng danh trong lịch sử, luôn luôn được giới sử gia nhấn mạnh ở sự sở hữu chính nghĩa chống lại man rợ, toàn bộ sự uy nghiêm ấy bị Italo Calvino xô đổ bằng vài miêu tả vô cùng đơn giản. Hoàng đế và các vị nguyên soái bên Kitô giáo bàn chiến lược trước những tấm bản đồ, “ngậm đanh ghim trên môi, thế là họ chỉ có thể nói ậm ậm ừ ừ” (tr. 13). Và khi tử tước lâm trận, anh lính hầu ngăn chàng nhìn lại phía sau, vì không muốn chàng “nhụt nhuệ khí” nếu trông thấy sự thảm hại của đạo quân (chi tiết ở tr. 17).

Cách nhìn này thuộc về một phạm trù khôi hài, hài hước mà người ta gọi là “burlesque”, nhưng câu chuyện theo chiều hướng này cũng rất dễ rơi vào lố bịch, “bốc phét quá đà”, và nhà văn phải áp đặt được thẩm quyền của mình một cách mạnh mẽ thì mới hy vọng đạt tới thành công. Nói một cách khác, nhà văn phải tạo ra được luật chơi chặt chẽ, thông minh, lường được trước mọi tình huống. Một khi luật chơi đã được chấp nhận, kết cấu của nó sẽ vững chắc vô cùng, và người đọc cảm thấy mình thực sự bị ràng buộc. Câu chuyện của Tử tước chẻ đôi, còn hơn một trò chơi thành công, như thể đã thăng hoa mà đạt tới những bờ cõi siêu hình sâu sắc, mà nhà văn chỉ cần dùng những chất liệu rất đơn giản. Ở xứ RạngĐông, dần dà người ta không thể biết trước sẽ gặp nửa nào của chàng tử tước, và tình trạng cứ kéo dài thật lâu, thiện với ác càng có xu hướng lẫn lộn không tách biệt được. Calvino miêu tả trận quyết đấu giữa hai nửa của chàng tử tước như là sự ngập ngừng của cả thiện lẫn ác: bên nào cũng cố “khăng khăng xỉa chém vào nơi bên trong chẳng có gì, nghĩa là cái phần lẽ ra phải là chính mình” (tr. 164). Và kết luận cuối cùng thật bất ngờ: “một tử tước đầy đủ cũng không đủ để toàn thể nhân gian trở nên đầy đủ” (tr. 168).

Giải quyết xong vấn đề chia đôi một con người, vấn đề thiện-ác bỗng trở nên buồn chán. Kết quả thấy rõ nhất có lẽ chỉ là sẽ không còn những trái lê bị bổ dọc, một nửa vẫn đu đưa trên cuống, nửa con ếch nhảy trên tảng đá, nửa quả dưa, nửa cây nấm ở trên khắp dọc con đường chàng tử tước-một nửa kia đi qua.

Nhưng còn một điều nữa mà tôi mơ hồ nhận ra khi đọc những gì Calvino hướng về quá khứ mà viết, bằng tài năng lớn lao của ông: cho dù nhân vật có là tử tước, nam tước hay hiệp sĩ, thì nhân vật ấy vẫn tột cùng cô đơn. Họ chỉ khác biệt ở chỗ thản nhiên sống được trong nỗi cô đơn đó. Trong một bài viết, William Weaver, dịch giả người Mỹ của Italo Calvino, người dịch một số tác phẩm quan trọng của ông sang tiếng Anh, kể rằng sau đám tang nhiều người dự của Calvino, ông gặp bà quả phụ Calvino và bà đã nói: “Italo không có bạn thân nào cả đâu. Ông ấy hoàn toàn sống bên trong đầu óc của mình”.


Nguồn: Nhilinhblog

Một ca khúc hay


nhưng mà mình không biết bài hát này tên là gì nữa. chỉ thấy hay mà thôi. 


Thứ Hai, 26 tháng 9, 2011

lại một đêm nhớ em!


 KHX

trong kí ức ùa về mắt hoen cay
vẫn ngỡ rằng em vẫn còn đây
cứ vô tình để bỗng giật mình,
tay trong tay nắm chặt bàn tay.

giờ một mình làm bạn với trăng
anh lạnh lùng với bóng chị Hằng
chén rượu đưa, anh biết mình chẳng say
đáy cốc kia có ánh trăng vàng.

điếu thuốc tàn, anh châm điếu khác
chuyện tình tan, anh nối lại được chăng.
cuộc đời anh như trang giấy trắng
viết lên rồi, liệu xóa trắng được chăng?

26-9-2011

“Nhắn tin đang làm bạn ngu đi!"



TTCT - Dưới nhan đề này, bài viết trên tuần san Newsweek số đề ra ngày 19-9 đề cập tình trạng mù... đọc sách, phổ biến (không chỉ) trong giới trẻ Mỹ hiện nay.

Ảnh: Newsweek
Tin tốt là giới thiếu niên hiện nay là những người đọc khát khao và những người viết mắn đẻ. Tin xấu là những gì họ đọc và viết chính là tin nhắn.
Bạn có đọc cho mình?
Theo một nghiên cứu do Nielsen thực hiện năm ngoái, giới trẻ Mỹ tuổi từ 13-17 gửi và nhận trung bình 3.339 tin nhắn mỗi tháng. Nữ thiếu niên gửi và nhận nhiều hơn, trên 4.000 tin nhắn. Đây là một xu hướng khó quên. Đưa một nhóm trẻ đi xem bảy kỳ quan thế giới, chúng cũng sẽ nhắn tin suốt dọc đường. Chỉ cho một thiếu niên xem bức Adoration of the Magi của Botticelli (danh họa người Ý thời kỳ tiền Phục hưng - TTCT), em có thể liếc qua đến khi một tín hiệu tin nhắn SMS tút lên. Vài giây trước khi Trái đất bị một thiên thạch khổng lồ va phải hay bị chôn vùi bởi một cơn siêu sóng thần, hàng triệu ngón tay của bạn trẻ sẽ gõ những từ ngu ngốc cuối cùng của chủng loài người cho chính mình: Hẹn gặp lại, ồ không!
“Những đứa trẻ không chịu đọc đang bị cắt đứt khỏi nền văn minh của tổ tiên họ”
Ngay giờ đây, trước khi bị cáo buộc là ném đá vào ngôi nhà kiếng, hãy để tôi thú nhận. Tôi cũng gửi khoảng 50 email mỗi ngày và nhận khoảng 200 cái. Nhưng có một cái khác, đó là tôi cũng đọc sách. Đó là một thói quen cổ lỗ tôi đã nhặt được từ khi là con nít, vào những ngày trước khi điện thoại di động bắt đầu làm tổ, gáy cúc cu trong lòng bàn tay của giới thiếu niên.
Một nửa giới thiếu niên hiện nay không đọc sách - trừ khi họ bị buộc phải đọc. Theo một khảo sát gần đây của Quỹ hiến tặng nghệ thuật quốc gia (NEA), tỉ lệ người Mỹ tuổi từ 18-24 đọc sách không do trường học hay chỗ làm yêu cầu là khoảng 50,7%, mức thấp nhất đối với bất kỳ nhóm trưởng thành nào dưới 75 tuổi và giảm nhiều so với tỉ lệ 59% của 20 năm trước.
Trở lại năm 2004, lần cuối NEA khảo sát về thói quen đọc này ở giới trẻ, chưa tới 1/3 giới trẻ đọc mỗi ngày vì niềm vui thích của mình. Đặc biệt, điều làm tôi như một giáo sư phải khủng khiếp là sự kiện 2/3 sinh viên đại học đọc cho mình chưa tới một giờ/tuần. 1/3 không đọc gì để thưởng thức cho mình cả.
Hãy tạo cho mình Trại Sách
Tại sao phải nói điều này? Vì hai nguyên nhân. Đầu tiên, người Mỹ đang tụt lại phía sau những xã hội học thức hơn. Theo kết quả mới đây do chương trình đánh giá học sinh quốc tế của Tổ chức Hợp tác và phát triển châu Âu khảo sát, khoảng cách trong khả năng đọc giữa những thiếu niên tuổi 15 ở Thượng Hải của Trung Quốc với đồng lứa mình ở Mỹ hiện bằng với khoảng cách giữa những người Mỹ 15 tuổi với đồng lứa của họ ở Serbia hay Chile. Nhưng nguyên nhân quan trọng hơn là những đứa trẻ không chịu đọc đang bị cắt đứt khỏi nền văn minh của tổ tiên họ.
Thử nhìn một vòng lên các kệ sách của bạn. Bạn có tất cả - hay ít ra là có cuốn nào - của các sách trong chương trình học chủ chốt của Đại học Columbia chưa? Nó chưa hẳn là hoàn hảo, nhưng cũng là một danh sách tốt của một nguyên tắc chung về nền văn minh phương Tây mà tôi được biết. Hãy lấy 11 quyển sách trong chương trình của học kỳ mùa xuân 2012: (1) sử thi Aeneid của Virgil; (2) sử thi Metamorphoses của Ovid; (3) Lời thú tội của Saint Augustine; (4) Thần khúc của Dante; (5) các tiểu luận của Montaigne; (6) Vua Lear của Shakespeare; (7) Don Quixote của Cervantes; (8) Faust của Goethe; (9) Kiêu hãnh và định kiến của Austen; (10) Tội ác và trừng phạt của Dostoevsky; (11) Tới ngọn hải đăng của Woolf.
Bước một: Đăng ký những quyển bạn chưa có (và nhớ lấy cả Chiến tranh và hòa bình - Lev Tolstoy, Great Expectations - Charles Dickens và Moby Dick của Herman Melville sẵn khi bạn đang ở đó).
Bước hai: Khi kỳ nghỉ tới, hãy bảo với các bạn bè của bạn rằng bạn mang chúng theo trong buổi liên hoan hay đến nơi cắm trại. Họ sẽ chẳng phản đối đâu.
Bước ba: Đến một chốn xa yên tĩnh nơi không nhận được điện thoại di động hay những thứ tương tự.
Bước bốn: Hãy tiết lộ rằng trên thực tế đây là một buổi liên hoan đọc và rằng hai tuần tới đọc là tất cả những gì bạn đề nghị, ngoại trừ ăn, ngủ và nói chuyện về sách.
Chào mừng bạn đến với trại sách, các bạn trẻ!
NIAL FERGUSON (*)
MINH THƯ chuyển ngữ
__________
(*): Nial Ferguson, giáo sư sử tại Đại học Harvard và là giáo sư quản trị kinh doanh tại Trường doanh thương Harvard. Quyển sách mới nhất của ông là The Ascent of money: a financial history of the world, phát hành tháng 11-2010.

Cái Blog của tôi...