Một gian nhà trống vắng, chỉ còn lại hai bóng người vào ra. Đàn con thơ ngày nào đã lớn, chúng đã cất cánh bay theo cuộc đời.Đợi chờ gì khi chúng là niềm hy vọng, niềm tự hào của cả một gian nhà. Ta sống là để đền đáp niềm tự hào ấy. Ta sống là để báo công sinh thành, dưỡng dục của mẹ cha. Để không còn nữa cảnh hai người đơn độc trong căn nhà nhỏ. Ta Sẽ Trở Về !
Điện Biên _ Niềm Kiêu Hãnh Thế Gian.

Thứ Năm, 18 tháng 8, 2011

12-8-2011


Một ngày không đợi rồi sẽ tới
Một ngày tôi sẽ rơi lệ thôi
Em lên xe hoa về xứ lạ
Tôi có ngậm ngùi được tiễn chân.

Một ngày tôi không hề mong đến
Tôi cũng phải se duyên cùng người lạ
Tôi và em, đều cập bến nơi xa,
Và quên dần những ngày tháng cần quên.

Là một ngày rời xa thế giới
Những kẻ khờ dại vì tình yêu
Và tìm kiếm những điều tươi mới
Là niềm vui dưới mái ấm gia đình.

Cũng như tôi, em sẽ một ngày
Quên dần đi ngày tháng lãng mạn,
Với vần thơ ngây ngô thương nhớ
Rót vào lòng bbao nỗi chờ mong.

Một ngày không đợi rồi sẽ tới
Xe hoa áo cưới trắng ghê người
Để lại nỗi buồn cho những lúc,
Thơ thẩn làm thơ nhớ một thời …

--
http://kienhoxuan.blogspot.com/

10-8-2011



Không cần nữa em yêu trong trí nhớ
Bởi thời gian có níu được tình xưa.
Trong thâm tâm, dù anh rất muốn,
Đi bên em đến cuối con đường.

Anh viết thơ từ khi yêu em đó,
Những đắm say luôn có chỗ gửi trao.
Như những ngày bầu trời luôn rực rỡ,
Khi ánh sao tỏa lúc buổi đêm.

Anh viết thơ nghĩa là anh đang sống
Lí lẽ gì đây, anh tự hỏi
Thơ với anh có mối duyên gì,
Giống như em, lẽ tự nhiên là thế.

Rồi một ngày như duyên trời sắp đặt,
Em ra đi, và anh dừng bút lại.
Để không viết những chuyện tương lai,
Nhẹ nhàng thôi, anh lặng cất trang giấy.

Không cần nữa giờ thì thầm trong mộng,
Phút chia ly che giấu kín nỗi lòng.
Sống mong manh, không hề là sống
Giấu kín giấc mộng ở ngày mai….


KHX: dạo này blogger có đôi chút vấn đề, mình không biết vì sao nhưng mà nhiều khi không vào được, không đăng bài và chỉnh sửa được bài đăng, cho nên mình gửi bài qua mail, nên nhìn không được đẹp lắm. 
--
http://kienhoxuan.blogspot.com/

Thứ Tư, 17 tháng 8, 2011

2-8-2011


Đã quen rồi ngày tháng không em
Không cần nữa những đêm day dứt,
Về nỗi nhớ dằn vặt tâm hồn
Ta vẫn sống những ngày tháng không em.

Từng buổi đêm ta vẫn hằng thao thức
Về một giấc mơ nào đó xa xôi.
Nhưng không phải em, nhưng không phải
Mà là ta, giấc mơ về một ngôi nhà.

Đã quen rồi ngày tháng không em
Khi bài thơ vẫn chỉ mình ta đọc,
Nằm thao thức dưới vầng trăng lẻ bóng
Khung cửa sổ bây giờ một người trông.

Nụ hoa nào rồi một lần cũng nở
Tỏa hương sắc cho cuộc đời thưởng ngoạn,

Ta và em một ngày rồi cũng thế
Không cùng nhau kết nhụy dâng đời.
Thì nay mai rồi cũng có thể
Mỗi người tự tìm một chốn riêng.

Đã quen dần ngày tháng không em,
Điện Biên hồi nào giờ vẫn thế.
Con đường đời vẫn tấp nập những xe,
Chở đi về những chuyến người vô cảm.

Điện Biên bây giờ vẫn thế,
Trời vẫn xanh, rừng cây vẫn lớn
Anh vẫn về nếu một ngày như thế,
Thiếu bóng một người ở trong tim. 

--
http://kienhoxuan.blogspot.com/

1-8-2011

 

Về chốn thành đô em quên hết,

Những vui buồn đã từng gửi trao.

Về với kinh thành, những xa hoa,

Em gạt mau đi những ân tình.

 

Em ơi vì sao lại như thế

Kinh thành đâu nào có gì vui

Có tốt bằng quê anh rừng núi,

Nghèo nàn nhưng mà sống rất vui.

 

Kinh thành có nhiều nhà đẹp

Chốn ăn chơi thì không đâu bằng

Kinh thành đủ đầy trong cuộc sống,

Bước ra đường là thấy phố phường vui.

 

Còn quê anh, núi rừng Tây Bắc

Cảnh nghèo nàn đeo bám mãi không thôi,

Mái nhà tranh có nuôi được tâm hồn

Đã quen rồi, những ngày nhung lụa. 

--
http://kienhoxuan.blogspot.com/

Thứ Hai, 15 tháng 8, 2011

Khi anh viết


23-07-2011

Trang giấy trắng như không hề biết
Anh đang viết những lời thơ tha thiết,
Chỉ dành riêng cho những lúc nhớ thương
Một tình yêu sóng sánh mãi bên đời.

Trang giấy trắng như không hề biết,
Tâm hồn anh gửi cả vào đây,
Để yêu thương với anh là tất cả
Lúc bên em một đời mãi chẳng xa.

Trang giấy trắng dường như cũng biết
Nên hiện dần những dòng chữ mong manh,
Nhưng phương xa, em ơi có thấu
Có chút gì rung động nhớ đến anh.